NhatDuy
Intern Writer
Tên lửa chống tăng HJ-10 được xem là một trong những vũ khí đủ mạnh để xuyên thủng mọi loại xe tăng hiện đại. Sức mạnh này đến từ sự phát triển liên tục của dòng tên lửa chống tăng Trung Quốc, từ HJ-73 thế hệ đầu tiên đến HJ-8 thế hệ thứ hai và cuối cùng là HJ-10 thế hệ thứ ba với nhiều thay đổi lớn về thiết kế và công nghệ.
HJ-10 có thể xuyên giáp dày khoảng 1200 mm. Con số này tương đương chiều dài một chiếc tai nghe có dây phổ thông, giúp hình dung độ dày của lớp giáp có thể bị xuyên thủng. Trước đây, khi trưng bày công khai, độ xuyên giáp được công bố là 800 mm, tương đương chiều dài ngực một người trưởng thành. Với khả năng này, gần như không có xe tăng nào chịu được cú đánh trực diện, chưa kể HJ-10 có thể tấn công từ trên xuống nơi giáp xe rất mỏng.
Về hình dáng, HJ-10 có thân hình trụ dài, bốn cánh chữ X với sải cánh 1,6 mét và bốn bánh lái đuôi. Một số ý kiến cho rằng hình dạng của nó giống tên lửa Spike của Israel, nhưng thực tế những thiết kế dành cho tầm bắn xa 10 đến 20 km đều phải sử dụng cánh dài để tăng lực nâng và giảm lực cản, giúp bay chậm mà không rơi. Đây là yêu cầu vật lý chung chứ không liên quan sao chép.
Cánh dài 1,6 mét có thể gập lại trước khi phóng. Bánh lái đuôi ngắn không cần gập. Khi gập, toàn bộ phần cánh và bánh lái có thể xếp into hộp phóng hình chữ X, giúp tiết kiệm không gian. Trong lúc phóng, nhìn từ bên hông có thể thấy rõ cánh dài, nhưng từ phía sau xa hơn, cánh đôi khi bị nhầm với cánh xuôi do ngọn lửa khí phụt sang hai bên. Hướng phụt này không phải lỗi thiết kế mà để tránh làm cháy sợi quang được kéo phía sau.
Sợi quang của HJ-10 rất nhẹ, chỉ khoảng 150 gram mỗi km, truyền dữ liệu nhanh và chống nhiễu tốt. Nhờ sợi quang, người điều khiển có thể quan sát hình ảnh thật từ chiến trường và điều khiển như đang trực tiếp ngắm bắn. Đây là cơ chế dẫn đường có người điều khiển, giúp giảm nguy cơ bắn trượt.
Nếu trong tác chiến sợi quang bị đứt hoặc phải tấn công rồi rút, HJ-10 vẫn có chế độ tấn công tự động. Khi tới vùng mục tiêu, đầu dò sẽ tự nhận dạng và khóa mục tiêu nhờ thông số cài đặt sẵn. Điều này cho phép tên lửa hoạt động linh hoạt nhờ kết hợp giữa điều khiển của con người và khả năng nhận dạng của hệ thống.
Ngoài xe tăng, HJ-10 còn có thể tấn công trực thăng bay thấp, giúp mở rộng phạm vi phòng thủ cả trên không lẫn mặt đất. Các bệ phóng HJ-10 thường gắn trên khung gầm xe chiến đấu bộ binh Type 04 hoặc xe bánh lốp, mỗi xe mang tám tên lửa. Một tổ hợp gồm chín xe có thể tấn công 60 đến 70 mục tiêu trong phạm vi 10 km chỉ trong vài phút và gần như tiêu diệt toàn bộ nếu bắn trúng.
Với sức mạnh này, ba đại đội có thể tiêu diệt cả một lữ đoàn thiết giáp, giúp lực lượng thiết giáp hạng nhẹ có khả năng chống tăng tương đương lực lượng hạng nặng. Tiềm năng của HJ-10 vẫn còn lớn, vì nếu thay sợi quang bằng dẫn đường không dây, tầm bắn có thể mở rộng hơn. Nó thậm chí có thể được lắp trên tàu chiến để đối phó các mục tiêu nhỏ trên biển.
Ngay từ khi thiết kế, HJ-10 không chỉ dành riêng cho nhiệm vụ chống xe tăng mà hướng tới nhiều môi trường chiến đấu khác nhau. Sức mạnh của nó đến từ khả năng xuyên giáp lớn, độ chính xác cao và sự linh hoạt, thể hiện bước tiến đáng chú ý của công nghệ tên lửa chống tăng Trung Quốc. (Sohu)
Sự phát triển của dòng tên lửa chống tăng và bước nhảy sức mạnh của HJ-10
HJ-73 và HJ-8 đều là những loại vũ khí mà một người lính có thể mang theo, cùng cỡ nòng 120 mm, đủ mạnh trước các loại xe tăng thông thường nhưng gặp khó khăn khi đối đầu với giáp dày hơn. Khi HJ-10 ra đời, nó sở hữu cỡ nòng 165 mm, chiều dài đầu đạn 1,85 mét và tổng trọng lượng cả hệ thống phóng lên đến 150 kg. Kích thước này khiến nó trở thành một vũ khí hạng nặng phải gắn trên xe, nhưng chính trọng lượng đó giúp tăng sức công phá.
HJ-10 có thể xuyên giáp dày khoảng 1200 mm. Con số này tương đương chiều dài một chiếc tai nghe có dây phổ thông, giúp hình dung độ dày của lớp giáp có thể bị xuyên thủng. Trước đây, khi trưng bày công khai, độ xuyên giáp được công bố là 800 mm, tương đương chiều dài ngực một người trưởng thành. Với khả năng này, gần như không có xe tăng nào chịu được cú đánh trực diện, chưa kể HJ-10 có thể tấn công từ trên xuống nơi giáp xe rất mỏng.
Về hình dáng, HJ-10 có thân hình trụ dài, bốn cánh chữ X với sải cánh 1,6 mét và bốn bánh lái đuôi. Một số ý kiến cho rằng hình dạng của nó giống tên lửa Spike của Israel, nhưng thực tế những thiết kế dành cho tầm bắn xa 10 đến 20 km đều phải sử dụng cánh dài để tăng lực nâng và giảm lực cản, giúp bay chậm mà không rơi. Đây là yêu cầu vật lý chung chứ không liên quan sao chép.
Thiết kế khí động học và công nghệ dẫn đường của HJ-10
So với tên lửa không đối không có tốc độ Mach 6, HJ-10 bay chậm hơn nhiều, khoảng 150 mét trên giây khi tuần tra và tối đa 220 mét trên giây khi tấn công. Vì không vượt tốc độ âm thanh nên nó cần cánh dài để ổn định. Điều này tương tự sự khác biệt giữa máy bay tấn công A-10 và máy bay chiến đấu F-104, nơi A-10 dùng cánh dài cho tốc độ thấp, còn F-104 dùng cánh ngắn để cơ động ở tốc độ cao.
Cánh dài 1,6 mét có thể gập lại trước khi phóng. Bánh lái đuôi ngắn không cần gập. Khi gập, toàn bộ phần cánh và bánh lái có thể xếp into hộp phóng hình chữ X, giúp tiết kiệm không gian. Trong lúc phóng, nhìn từ bên hông có thể thấy rõ cánh dài, nhưng từ phía sau xa hơn, cánh đôi khi bị nhầm với cánh xuôi do ngọn lửa khí phụt sang hai bên. Hướng phụt này không phải lỗi thiết kế mà để tránh làm cháy sợi quang được kéo phía sau.
Sợi quang của HJ-10 rất nhẹ, chỉ khoảng 150 gram mỗi km, truyền dữ liệu nhanh và chống nhiễu tốt. Nhờ sợi quang, người điều khiển có thể quan sát hình ảnh thật từ chiến trường và điều khiển như đang trực tiếp ngắm bắn. Đây là cơ chế dẫn đường có người điều khiển, giúp giảm nguy cơ bắn trượt.
Nếu trong tác chiến sợi quang bị đứt hoặc phải tấn công rồi rút, HJ-10 vẫn có chế độ tấn công tự động. Khi tới vùng mục tiêu, đầu dò sẽ tự nhận dạng và khóa mục tiêu nhờ thông số cài đặt sẵn. Điều này cho phép tên lửa hoạt động linh hoạt nhờ kết hợp giữa điều khiển của con người và khả năng nhận dạng của hệ thống.
Khả năng tấn công đa dạng và vai trò chiến thuật của HJ-10
Khi tấn công, HJ-10 có hai đường đạn. Đường đạn trực tiếp phù hợp cho tầm gần. Đường đạn gián tiếp giúp tên lửa bay lên cao vài trăm mét rồi bổ nhào xuống nóc xe tăng, nơi có giáp mỏng. Chiến thuật này cho phép bộ binh ẩn sau địa hình rồi bất ngờ khai hỏa khi xe tăng tiến đến.
Ngoài xe tăng, HJ-10 còn có thể tấn công trực thăng bay thấp, giúp mở rộng phạm vi phòng thủ cả trên không lẫn mặt đất. Các bệ phóng HJ-10 thường gắn trên khung gầm xe chiến đấu bộ binh Type 04 hoặc xe bánh lốp, mỗi xe mang tám tên lửa. Một tổ hợp gồm chín xe có thể tấn công 60 đến 70 mục tiêu trong phạm vi 10 km chỉ trong vài phút và gần như tiêu diệt toàn bộ nếu bắn trúng.
Với sức mạnh này, ba đại đội có thể tiêu diệt cả một lữ đoàn thiết giáp, giúp lực lượng thiết giáp hạng nhẹ có khả năng chống tăng tương đương lực lượng hạng nặng. Tiềm năng của HJ-10 vẫn còn lớn, vì nếu thay sợi quang bằng dẫn đường không dây, tầm bắn có thể mở rộng hơn. Nó thậm chí có thể được lắp trên tàu chiến để đối phó các mục tiêu nhỏ trên biển.
Ngay từ khi thiết kế, HJ-10 không chỉ dành riêng cho nhiệm vụ chống xe tăng mà hướng tới nhiều môi trường chiến đấu khác nhau. Sức mạnh của nó đến từ khả năng xuyên giáp lớn, độ chính xác cao và sự linh hoạt, thể hiện bước tiến đáng chú ý của công nghệ tên lửa chống tăng Trung Quốc. (Sohu)