Apple đã tồn tại 50 năm, và mọi thứ đều đã bị sao chép ngoại trừ điều này

Đoàn Thúy Hà
Đoàn Thúy Hà
Phản hồi: 0

Đoàn Thúy Hà

Editor
Thành viên BQT
Năm 2002, Apple nộp đơn xin cấp bằng sáng chế cho một thứ tưởng như vô nghĩa: chiếc đèn LED nhỏ nhấp nháy trên MacBook khi máy ở chế độ ngủ.

Nhưng đằng sau đó là cả một công trình nghiên cứu. Các kỹ sư Apple đo nhịp thở của người lớn khi nghỉ ngơi, từ 12 đến 20 nhịp mỗi phút, rồi chọn con số 12 để thiết kế tần số nhấp nháy. Thời gian sáng luôn ngắn hơn thời gian tối, mô phỏng chính xác nhịp hít vào và thở ra. Bằng sáng chế ghi rõ: hiệu ứng này "có tác dụng hấp dẫn về mặt tâm lý đối với con người."

Không ai dùng đồng hồ bấm giờ để đo đèn ngủ của máy tính. Không bài đánh giá nào nhắc đến điều này. Nhưng Apple vẫn làm, vì họ muốn nó đúng, không phải vì ai đó sẽ nhận ra.
1775028175251.png

Nguồn gốc của gu thẩm mỹ Apple bắt đầu từ một lớp học thư pháp.

Năm 1973, Steve Jobs bỏ học tại Reed College nhưng không rời trường ngay. Ông tiếp tục dự thính các lớp học tự chọn, trong đó có lớp thư pháp của Robert Palladino, một cựu tu sĩ dòng Trappist. Tại đây Jobs học về các kiểu chữ serif và sans-serif, về khoảng cách giữa các ký tự, về sự tinh tế trong bố cục trang in.

Mười năm sau, khi chế tạo chiếc Macintosh đầu tiên, ông đưa toàn bộ kiến thức đó vào máy tính. Mac sử dụng màn hình bitmap hỗ trợ nhiều phông chữ, Apple thuê chuyên gia thiết kế hàng loạt bộ chữ mới. Các giám đốc điều hành khác gọi đó là lãng phí thời gian. Jobs không quan tâm.

Kết quả là những phông chữ đẹp này, kết hợp với máy in laser, đã khai sinh ra ngành xuất bản trên máy tính để bàn và mang về lợi nhuận khổng lồ cho Apple. Jobs gọi đó là "kết nối các điểm," nhưng để kết nối được, trước tiên phải có các điểm đó, tức là phải sống đủ rộng để tích lũy chúng.

Trong khi các công ty công nghệ cùng thời để kỹ sư quyết định tất cả, Jobs xếp nhà thiết kế và nghệ sĩ ngang hàng với kỹ sư. Tại Apple, thiết kế thường đi trước, rồi kỹ thuật mới theo sau để hiện thực hóa nó. Bên trong vỏ máy Macintosh đời đầu có chữ ký của 45 người, vì theo Jobs, "những nghệ sĩ thực thụ ký tên vào tác phẩm của mình."
1775028188650.png

Phông chữ trên máy Macintosh
Gu thẩm mỹ không chỉ là biết nên làm gì, mà còn là biết nên bỏ gì.

Khi Jobs trở lại Apple năm 1997 sau thời kỳ suy thoái dưới tay CEO John Sculley, công ty đang bán đồng thời hàng chục dòng sản phẩm chồng chéo nhau. Jobs xem xét toàn bộ danh mục, cắt 70% sản phẩm, và vẽ một lưới bốn ô đơn giản để định hình lại toàn bộ chiến lược

Cùng lúc đó, ông khai tử Newton MessagePad, thiết bị cảm ứng dùng bút stylus mà Apple từng xem là đột phá. Lý do: Newton quá cồng kềnh, quá nhiều tính năng, và xuất xưởng với gần một nghìn lỗi. Jobs đặc biệt ghét cái bút stylus, ông nói: "Chúa đã cho chúng ta 10 ngón tay, tại sao cần phát minh thêm một cái nữa?"
1775028235511.png

iPod ra đời theo đúng triết lý đó. Thị trường máy nghe nhạc MP3 khi đó đầy rẫy thiết bị với vô số nút bấm và tính năng, nhưng không ai thấy chúng dễ dùng. iPod chỉ giữ lại bánh xe xoay và những chức năng thiết yếu nhất, mọi tác vụ phức tạp đều phải thực hiện qua máy Mac. Quy tắc Jobs đặt ra: không chức năng nào được phép yêu cầu quá ba lần nhấn.

AirPods sau này làm điều tương tự với nút nguồn, xóa bỏ hoàn toàn. Người dùng ban đầu hoài nghi, rồi nhanh chóng nhận ra trải nghiệm mượt mà đến mức không cần phải nghĩ. Ngày nay, tai nghe TWS của hầu hết các hãng đều không còn nút nguồn nữa.

Apple quan tâm đến những thứ không ai nhìn thấy.
1775028217387.png

Cha của Jobs, Paul Jobs, từng dạy ông khi làm tủ quần áo: ngay cả mặt lưng không ai thấy, vẫn phải dùng gỗ đẹp, vì bạn biết nó ở đó. Jobs áp dụng bài học đó vào từng sản phẩm.

Ông yêu cầu bố cục mạch in bên trong Apple II phải được sắp xếp gọn gàng và cân đối, dù gần như không ai mở máy để nhìn. Ngay cả ngày nay, từ MacBook Pro đắt nhất đến MacBook rẻ nhất, bảng mạch bên trong vẫn tuân thủ tính đối xứng thẩm mỹ nghiêm ngặt.

Nút Home và trackpad trên iPhone và MacBook thực ra là bề mặt phẳng cố định, không nhấn được. Apple dùng Taptic Engine để mô phỏng cảm giác nhấn, tốn kém hơn đáng kể nhưng gần như không ai nhận ra sự khác biệt. Bù lại, thiết kế này loại bỏ hoàn toàn đường nối giữa các phần, tạo bề mặt liền mạch hơn.

Núm xoay Digital Crown trên Apple Watch dùng động cơ rung để tạo cảm giác bánh răng thật, giúp người lần đầu chạm vào đồng hồ thông minh vẫn cảm thấy quen tay như đang vặn kim đồng hồ cơ truyền thống.

Đây không phải là khoe khoang, vì khoe khoang là phô diễn những thứ người ta dễ nhận ra. Đây là thứ khác: sự toàn vẹn của sản phẩm không bị định nghĩa bởi giới hạn sự chú ý của người dùng.

Điều không thể sao chép.
1775028255602.png

Nếu bước vào bất kỳ cửa hàng điện tử tiêu dùng nào hôm nay, bạn sẽ thấy màu trắng, góc bo tròn, thiết kế tối giản, bàn gỗ và tường kính, tất cả đều mang dấu ấn Apple. Những thứ đó đã được sao chép hoàn toàn.

Nhưng gu thẩm mỹ thì không. Bạn có thể bắt chước hình thức của nó, nhưng chính hành động bắt chước đó đã chứng minh bạn không có nó.

Apple ở tuổi 50 không còn ở đỉnh cao thẩm mỹ như thời Jobs và Jony Ive. Thiết kế hiện tại nghiêng về tính thực dụng hơn, ít khắt khe hơn với từng chi tiết, và đã có những khoảnh khắc bị chỉ trích công khai, điển hình là quảng cáo iPad Pro gây tranh cãi vào năm 2024. Nhưng ngay cả MacBook giá thấp nhất vẫn giữ được cái cảm giác tinh tế của vỏ hợp kim nhôm và độ hoàn thiện chắc chắn, thứ mà trong cùng tầm giá gần như không đối thủ nào có được
1775028275701.png

Bài học lớn nhất Apple để lại sau 50 năm không phải là con chip, hệ điều hành hay mô hình cửa hàng bán lẻ. Đó là bằng chứng rằng trong một ngành bị chi phối bởi hiệu quả kỹ thuật và dữ liệu, gu thẩm mỹ vẫn có thể thắng thế

Bài học đó chưa bao giờ cấp thiết hơn lúc này.

Chúng ta đang bước vào kỷ nguyên AI có thể tạo ra nội dung, thiết kế và mã lập trình ở mức "đủ tốt" cho bất kỳ ai. Rào cản gia nhập đang biến mất. Nhưng từ đủ tốt lên xuất sắc, rồi từ xuất sắc lên không thể thay thế, chỉ có một thứ tạo ra sự khác biệt, đó là biết mình muốn gì, biết cái gì tốt hơn, và dám bỏ đi những thứ còn lại.

Dữ liệu có thể liệt kê mọi giải pháp. Nhưng không có thuật toán nào biết được đâu là đủ.

Thứ đó có tên là gu thẩm mỹ. Và đó là thứ duy nhất, sau 50 năm, vẫn chưa ai sao chép được.
 


Đăng nhập một lần thảo luận tẹt ga
Thành viên mới đăng
http://textlink.linktop.vn/?adslk=aHR0cHM6Ly92bnJldmlldy52bi90aHJlYWRzL2FwcGxlLWRhLXRvbi10YWktNTAtbmFtLXZhLW1vaS10aHUtZGV1LWRhLWJpLXNhby1jaGVwLW5nb2FpLXRydS1kaWV1LW5heS44MTMxNy8=
Top