Ngọc Yến
Writer
Trong thời đại chỉ cần một cú chạm là cả thế giới biết chuyện nhà mình, ranh giới giữa “tố cáo” và “phát tán” mong manh hơn chúng ta tưởng. Bài viết cuối này trong chuỗi bài viết về sự biến tướng của camera giám sát phân tích những điểm cốt lõi của pháp luật về bảo vệ quyền riêng tư và dữ liệu cá nhân, để mỗi người hiểu rõ đâu là con đường đúng đắn khi tìm kiếm công lý, và đâu là bước trượt dài biến nạn nhân thành người vi phạm.
Hành vi "tung video từ camera gia đình lên mạng" với danh nghĩa "tố cáo mẹ chồng bạo lực tinh thần" có đúng không?
Trường hợp này, chúng ta cần phân biệt 2 khái niệm: "Tố cáo" và "Phát tán thông tin":
- Tố cáo đúng luật: Là gửi video bằng chứng đến cơ quan có thẩm quyền (Công an, Hội Phụ nữ, Tòa án). Đây là hành vi được pháp luật bảo vệ.
- Tung lên mạng: Là hành vi phát tán thông tin riêng tư ra công chúng. Mạng xã hội không phải là cơ quan tư pháp. Khi đưa lên mạng, mục đích không còn là "tố cáo" mà là "bêu rếu", "nhục mạ" và tạo ra một cuộc "ném đá" tập thể, trở thành hành vi "bạo lực số" đối với người già. Việc bị "tế" trên mạng xã hội có thể khiến người già bị sốc tâm lý, dẫn đến các vấn đề sức khỏe nghiêm trọng. Đưa một người già ra trước "tòa án dư luận" - nơi họ không có khả năng tự vệ, có người già còn không biết dùng mạng xã hội để thanh minh - là một hành động áp đảo kẻ yếu. Đó là "bạo lực tinh thần" cực lớn.
Không thể lấy "đạo đức tình huống" (thấy khổ thì cho phép được làm sai) để lấp liếm cho "đạo đức nguyên tắc" (không được xâm phạm danh dự người khác). Trong luật học, có một nguyên tắc là: Không thể dùng một hành vi vi phạm pháp luật để chống lại một hành vi vi phạm pháp luật khác. Giả sử mẹ chồng bạo lực tinh thần là sai, nhưng con dâu lại "tế" mẹ chồng trên mạng là hành vi "bạo lực số" người già, hai hành vi sai không tạo thành một cái đúng.
Sự ủng hộ của "quyền lực đám đông" trên mạng cho cảm giác người con dâu thắng trên mạng nhưng sẽ thua tại tòa (nếu bị người già kiện) và thua trong mắt những người hiểu biết.
Nếu có bị mẹ chồng bạo lực tinh thần thật thì cần ứng xử thế nào để sự việc được đưa ra ánh sáng mà không bị "chìm xuồng"?
Nếu có bị mẹ chồng bạo lực tinh thần thật, thì muốn ra ánh sáng mà không bị "chìm xuồng" hay để lại hệ lụy, thay vì trông chờ vào những "phiên tòa online", nạn nhân cần tìm đến những cơ quan có thẩm quyền - nơi công lý được thực thi dựa trên chứng cứ và quy định pháp luật thay vì cảm xúc đám đông. Cần thực hiện theo các bước vừa đúng luật, vừa có sức nặng mà không cần phải đánh đổi danh dự cá nhân trên mạng xã hội:
1. Thu thập bằng chứng "sạch"
Trước khi tố cáo, bằng chứng phải hợp pháp để tòa án hoặc công an có thể tiếp nhận:
- Trích xuất camera: Lưu bản gốc, không cắt ghép.
- Ghi âm/Tin nhắn: Các nội dung đe dọa, nhục mạ.
- Giám định: Nếu có bạo lực thể xác, phải đi giám định y khoa ngay lập tức.
Lưu ý: Bằng chứng này dùng để gửi cơ quan chức năng thì là "vũ khí", nhưng đăng lên mạng thì lại thành "tang chứng" chống lại bạn.
2. Gửi đơn đúng địa chỉ (Theo thứ tự ưu tiên)
Thay vì đăng lên mạng xã hội, hãy gửi đơn kèm bằng chứng đến các đơn vị sau theo hình thức thư bảo đảm (có biên lai gửi để xác nhận họ đã nhận đơn):
- Cấp cơ sở: Công an xã/phường, Ủy ban nhân dân nơi cư trú. Đây là nơi có trách nhiệm can thiệp đầu tiên.
- Tổ chức chuyên biệt: như Tổng đài 111: Nếu liên quan đến trẻ em; Hội Phụ nữ các cấp: Nếu liên quan đến ngược đãi phụ nữ, bạo lực gia đình. Họ có tiếng nói rất lớn trong việc bảo vệ quyền lợi hội viên.
- Cơ quan tư pháp: Viện kiểm sát nhân dân (nếu thấy Công an cấp xã không giải quyết thỏa đáng).
3. Thuê luật sư có tâm
Một luật sư giỏi sẽ biết cách:
- Soạn đơn tố cáo đúng tội danh (không phải kể khổ mà là nêu vi phạm).
- Gửi đơn kiến nghị đốc thúc nếu vụ việc chậm giải quyết.
- Sử dụng quyền can thiệp pháp lý để cơ quan chức năng không thể "lờ đi".
4. Sử dụng báo chí chính thống (thay vì mạng xã hội cá nhân)
Nếu lo ngại vụ việc bị chèn ép hoặc "chìm xuồng", bạn hãy gửi thông tin cho các ban đời sống/pháp luật của các tờ báo uy tín.
- Báo chí có quy trình kiểm chứng thông tin và có tư cách pháp nhân để yêu cầu các cơ quan trả lời bằng văn bản.
- Việc báo chí vào cuộc có sức nặng gấp nhiều lần một video trôi nổi trên mạng xã hội, vì nó mang tính chính thống và không vi phạm quyền riêng tư (báo chí có nghiệp vụ che mờ mặt và xử lý giọng nói).
Tại sao cách này "thắng" mạng xã hội? Vì:
- Tính bảo mật: Bạn bảo vệ được bản thân và con cái khỏi sự soi mói của dư luận.
- Tính thực thi: Công an có thể bắt giữ hoặc xử phạt, còn cư dân mạng chỉ có thể "chửi thuê" rồi thôi.
- Thế thượng phong: Khi ra tòa, bạn là người thượng tôn pháp luật, còn đối phương là người vi phạm. Nếu bạn tung lên mạng, cả hai đều là người sai.
Lời kết cho những người đang uất ức: Công lý có thể đến chậm một chút do quy trình, nhưng nó là sự bảo vệ bền vững. Đừng vì một phút hả hê trên mạng mà tự tay dập tắt cơ hội được pháp luật bảo vệ một cách trọn vẹn. Đừng vi phạm luật để trả đũa.
Khi ly hôn xong mới tung video thực chất lại càng sai hơn vì:
Khi đó vi phạm quyền riêng tư của "người lạ". Khi đã ly hôn, về mặt pháp lý, người mẹ chồng và gia đình chồng đã trở thành người dưng.
Luật pháp quy định: Việc tung hình ảnh, video đời tư của một người không còn mối quan hệ ràng buộc lên mạng mà không có sự đồng ý của họ là hành vi xâm phạm quyền cá nhân rõ rệt.
Đây còn là tình tiết tăng nặng: Nếu lúc còn là người trong nhà, có thể biện minh là "mâu thuẫn nội bộ", nhưng khi đã là người ngoài mà vẫn giữ và phát tán tư liệu cũ để bêu rếu, thì hành vi này có dấu hiệu trả thù cá nhân và xúc phạm danh dự có chủ đích.
Nhiều người có lẽ nghĩ rằng ly hôn xong thì nhà chồng không còn quyền can thiệp vào cuộc sống của cô dâu, nên cô ấy "an toàn". Nhưng sự thật ngược lại:
Nếu trong bản án ly hôn có quyền nuôi con, việc người mẹ tung video bêu rếu nhà nội của đứa trẻ có thể là bằng chứng để phía nhà chồng kiện ngược lại, yêu cầu thay đổi người nuôi con vì người mẹ có hành vi đạo đức không chuẩn mực, gây ảnh hưởng xấu đến tâm lý và mối quan hệ máu mủ của đứa trẻ.
Ly hôn là để giải thoát trong văn minh, nhưng sau đó lại tung video là tự tay thắt thêm một nút thắt thù hận. "Thông minh" thật sự là khi bước ra khỏi một mối quan hệ độc hại với tư thế ngẩng cao đầu, chứ không phải là quay lại ném đá vào ngôi nhà mình vừa rời đi, đừng là "anh hùng bàn phím" sau khi mọi chuyện đã kết thúc.
Nhưng có khi con dâu cảm tính nghĩ là mình bị bạo hành tinh thần, còn ra tòa giám định thì chưa đến mức bị bạo hành tinh thần và tòa không xử người mẹ chồng. Thế là con dâu (và đám đông ủng hộ) lại chê tòa không công bằng. Sự thật có phải tòa không công bằng không?
Đây chính là điểm "nút thắt" mà rất nhiều người đang vướng phải: Sự nhầm lẫn giữa "bi kịch cảm xúc" và "vi phạm pháp luật".
Khi người con dâu (và đám đông ủng hộ) chê tòa không công bằng, thực tế là cô ấy đang đứng trên hệ quy chiếu cảm xúc cá nhân, còn tòa án phải đứng trên hệ quy chiếu chứng cứ và định lượng.
1. Tại sao tòa án và con dâu lại có cái nhìn khác nhau? Do cách nhìn nhận vấn đề:
- Con dâu (Cảm tính): "Bà ấy mắng tôi hằng ngày, bà ấy cô lập tôi, làm tôi stress, mất ngủ. Đó là bạo hành!"
- Tòa án (Pháp lý): "Lời mắng nhiếc đó có vi phạm điều khoản nào của luật không? Có gây thương tật đo đếm được không? Có gây rối loạn tâm thần được bác sĩ kết luận không?"
Pháp luật có những "ngưỡng" để định tội. Ví dụ:
- Bạo hành thể xác: Phải có tỷ lệ thương tật (thường là từ 11% trở lên để xử hình sự, hoặc có hành vi ngược đãi lặp đi lặp lại).
- Bạo hành tinh thần: Phải chứng minh được hậu quả nghiêm trọng (như trầm cảm có chứng nhận y khoa, hoặc bị lăng mạ xúc phạm nhân phẩm nghiêm trọng ở nơi công cộng).
Nếu những lời của mẹ chồng chỉ dừng lại ở mức "khó tính", "soi mói", "cổ hủ" hay "cãi vã gia đình" - dù nó làm con dâu đau khổ - thì về mặt luật pháp, đó chưa đủ yếu tố cấu thành tội phạm.
2. Sự nguy hiểm của việc "tự xử" bằng mạng xã hội
Vì thấy tòa không xử theo ý mình, con dâu mới chọn cách "tòa án mạng". Đây là hành vi:
- Cưỡng cầu công lý: Khi pháp luật nói "không", cô ấy dùng đám đông để ép đối phương phải trả giá.
- Lạm quyền: Cô ấy tự cho mình quyền phán xét và thi hành án (bằng cách bêu rếu) mà không qua một quy trình thẩm định khách quan nào.
3. Cái sai của tư duy "Tòa không xử nên tôi có quyền tung lên mạng"
Nếu mỗi người đều tự cho mình quyền công khai bí mật đời tư của người khác chỉ vì "Tôi thấy họ sai mà tòa không xử", thì xã hội sẽ rơi vào hỗn loạn:
- Ai cũng có thể là nạn nhân của một đoạn video cắt ghép.
- Không còn ranh giới giữa đạo đức và pháp luật.
- Hậu quả: Tòa không xử mẹ chồng vì bà ấy chỉ "khó tính", nhưng tòa hoàn toàn có thể xử con dâu vì hành vi "Xâm phạm quyền riêng tư" rõ rành rành.
4. Lối thoát văn minh khi tòa không thể can thiệp
Nếu mâu thuẫn chỉ dừng lại ở mức độ cảm xúc, đạo đức (mẹ chồng quá cổ hủ, độc hại tinh thần nhưng chưa phạm luật), thì giải pháp không phải là lên mạng, mà là:
- Ly hôn/Ra ở riêng: Đây là quyền tự do cá nhân để chấm dứt bi kịch.
- Chấp nhận sự khác biệt: Hiểu rằng đó là khoảng cách thế hệ và ngừng kỳ vọng vào sự thay đổi của người già.
Khi cảm xúc lấn át lý trí, con dâu sẽ thấy cả thế giới bất công với mình. Nhưng "công bằng" trong pháp luật là sự công bằng dựa trên quy tắc chung cho tất cả mọi người, chứ không phải công bằng dựa trên nỗi đau của riêng một cá nhân.
Nếu cô ấy chê tòa không công bằng và tung video lên, cô ấy đã tự chuyển mình từ vị thế "người đáng thương" sang vị thế "người vi phạm" và vấn đề lớn nhất ở đây là việc cô con dâu đang thiếu đi khả năng chấp nhận rằng có những nỗi đau chỉ có thể giải quyết bằng sự chia tay, chứ không thể giải quyết bằng sự trả đũa. #BienTuongCamera
Nguyễn Minh
- Cảnh báo camera giám sát trở thành công cụ triệt hạ nhau
- Chợ phán xử mạng xã hội - khi cảm xúc dẫn dắt công lý
- Có việc bức xúc, trái ngang, bằng chứng camera rõ ràng, tố cáo sao cho đúng pháp luật?
- Hãy học cách thấu hiểu trước khi phản kháng và trút giận trên mạng xã hội
Trường hợp này, chúng ta cần phân biệt 2 khái niệm: "Tố cáo" và "Phát tán thông tin":
- Tố cáo đúng luật: Là gửi video bằng chứng đến cơ quan có thẩm quyền (Công an, Hội Phụ nữ, Tòa án). Đây là hành vi được pháp luật bảo vệ.
- Tung lên mạng: Là hành vi phát tán thông tin riêng tư ra công chúng. Mạng xã hội không phải là cơ quan tư pháp. Khi đưa lên mạng, mục đích không còn là "tố cáo" mà là "bêu rếu", "nhục mạ" và tạo ra một cuộc "ném đá" tập thể, trở thành hành vi "bạo lực số" đối với người già. Việc bị "tế" trên mạng xã hội có thể khiến người già bị sốc tâm lý, dẫn đến các vấn đề sức khỏe nghiêm trọng. Đưa một người già ra trước "tòa án dư luận" - nơi họ không có khả năng tự vệ, có người già còn không biết dùng mạng xã hội để thanh minh - là một hành động áp đảo kẻ yếu. Đó là "bạo lực tinh thần" cực lớn.
Không thể lấy "đạo đức tình huống" (thấy khổ thì cho phép được làm sai) để lấp liếm cho "đạo đức nguyên tắc" (không được xâm phạm danh dự người khác). Trong luật học, có một nguyên tắc là: Không thể dùng một hành vi vi phạm pháp luật để chống lại một hành vi vi phạm pháp luật khác. Giả sử mẹ chồng bạo lực tinh thần là sai, nhưng con dâu lại "tế" mẹ chồng trên mạng là hành vi "bạo lực số" người già, hai hành vi sai không tạo thành một cái đúng.
Sự ủng hộ của "quyền lực đám đông" trên mạng cho cảm giác người con dâu thắng trên mạng nhưng sẽ thua tại tòa (nếu bị người già kiện) và thua trong mắt những người hiểu biết.
Nếu có bị mẹ chồng bạo lực tinh thần thật, thì muốn ra ánh sáng mà không bị "chìm xuồng" hay để lại hệ lụy, thay vì trông chờ vào những "phiên tòa online", nạn nhân cần tìm đến những cơ quan có thẩm quyền - nơi công lý được thực thi dựa trên chứng cứ và quy định pháp luật thay vì cảm xúc đám đông. Cần thực hiện theo các bước vừa đúng luật, vừa có sức nặng mà không cần phải đánh đổi danh dự cá nhân trên mạng xã hội:
1. Thu thập bằng chứng "sạch"
Trước khi tố cáo, bằng chứng phải hợp pháp để tòa án hoặc công an có thể tiếp nhận:
- Trích xuất camera: Lưu bản gốc, không cắt ghép.
- Ghi âm/Tin nhắn: Các nội dung đe dọa, nhục mạ.
- Giám định: Nếu có bạo lực thể xác, phải đi giám định y khoa ngay lập tức.
Lưu ý: Bằng chứng này dùng để gửi cơ quan chức năng thì là "vũ khí", nhưng đăng lên mạng thì lại thành "tang chứng" chống lại bạn.
2. Gửi đơn đúng địa chỉ (Theo thứ tự ưu tiên)
Thay vì đăng lên mạng xã hội, hãy gửi đơn kèm bằng chứng đến các đơn vị sau theo hình thức thư bảo đảm (có biên lai gửi để xác nhận họ đã nhận đơn):
- Cấp cơ sở: Công an xã/phường, Ủy ban nhân dân nơi cư trú. Đây là nơi có trách nhiệm can thiệp đầu tiên.
- Tổ chức chuyên biệt: như Tổng đài 111: Nếu liên quan đến trẻ em; Hội Phụ nữ các cấp: Nếu liên quan đến ngược đãi phụ nữ, bạo lực gia đình. Họ có tiếng nói rất lớn trong việc bảo vệ quyền lợi hội viên.
- Cơ quan tư pháp: Viện kiểm sát nhân dân (nếu thấy Công an cấp xã không giải quyết thỏa đáng).
3. Thuê luật sư có tâm
Một luật sư giỏi sẽ biết cách:
- Soạn đơn tố cáo đúng tội danh (không phải kể khổ mà là nêu vi phạm).
- Gửi đơn kiến nghị đốc thúc nếu vụ việc chậm giải quyết.
- Sử dụng quyền can thiệp pháp lý để cơ quan chức năng không thể "lờ đi".
4. Sử dụng báo chí chính thống (thay vì mạng xã hội cá nhân)
Nếu lo ngại vụ việc bị chèn ép hoặc "chìm xuồng", bạn hãy gửi thông tin cho các ban đời sống/pháp luật của các tờ báo uy tín.
- Báo chí có quy trình kiểm chứng thông tin và có tư cách pháp nhân để yêu cầu các cơ quan trả lời bằng văn bản.
- Việc báo chí vào cuộc có sức nặng gấp nhiều lần một video trôi nổi trên mạng xã hội, vì nó mang tính chính thống và không vi phạm quyền riêng tư (báo chí có nghiệp vụ che mờ mặt và xử lý giọng nói).
Tại sao cách này "thắng" mạng xã hội? Vì:
- Tính bảo mật: Bạn bảo vệ được bản thân và con cái khỏi sự soi mói của dư luận.
- Tính thực thi: Công an có thể bắt giữ hoặc xử phạt, còn cư dân mạng chỉ có thể "chửi thuê" rồi thôi.
- Thế thượng phong: Khi ra tòa, bạn là người thượng tôn pháp luật, còn đối phương là người vi phạm. Nếu bạn tung lên mạng, cả hai đều là người sai.
Lời kết cho những người đang uất ức: Công lý có thể đến chậm một chút do quy trình, nhưng nó là sự bảo vệ bền vững. Đừng vì một phút hả hê trên mạng mà tự tay dập tắt cơ hội được pháp luật bảo vệ một cách trọn vẹn. Đừng vi phạm luật để trả đũa.
Khi đó vi phạm quyền riêng tư của "người lạ". Khi đã ly hôn, về mặt pháp lý, người mẹ chồng và gia đình chồng đã trở thành người dưng.
Luật pháp quy định: Việc tung hình ảnh, video đời tư của một người không còn mối quan hệ ràng buộc lên mạng mà không có sự đồng ý của họ là hành vi xâm phạm quyền cá nhân rõ rệt.
Đây còn là tình tiết tăng nặng: Nếu lúc còn là người trong nhà, có thể biện minh là "mâu thuẫn nội bộ", nhưng khi đã là người ngoài mà vẫn giữ và phát tán tư liệu cũ để bêu rếu, thì hành vi này có dấu hiệu trả thù cá nhân và xúc phạm danh dự có chủ đích.
Nhiều người có lẽ nghĩ rằng ly hôn xong thì nhà chồng không còn quyền can thiệp vào cuộc sống của cô dâu, nên cô ấy "an toàn". Nhưng sự thật ngược lại:
Nếu trong bản án ly hôn có quyền nuôi con, việc người mẹ tung video bêu rếu nhà nội của đứa trẻ có thể là bằng chứng để phía nhà chồng kiện ngược lại, yêu cầu thay đổi người nuôi con vì người mẹ có hành vi đạo đức không chuẩn mực, gây ảnh hưởng xấu đến tâm lý và mối quan hệ máu mủ của đứa trẻ.
Ly hôn là để giải thoát trong văn minh, nhưng sau đó lại tung video là tự tay thắt thêm một nút thắt thù hận. "Thông minh" thật sự là khi bước ra khỏi một mối quan hệ độc hại với tư thế ngẩng cao đầu, chứ không phải là quay lại ném đá vào ngôi nhà mình vừa rời đi, đừng là "anh hùng bàn phím" sau khi mọi chuyện đã kết thúc.
Đây chính là điểm "nút thắt" mà rất nhiều người đang vướng phải: Sự nhầm lẫn giữa "bi kịch cảm xúc" và "vi phạm pháp luật".
Khi người con dâu (và đám đông ủng hộ) chê tòa không công bằng, thực tế là cô ấy đang đứng trên hệ quy chiếu cảm xúc cá nhân, còn tòa án phải đứng trên hệ quy chiếu chứng cứ và định lượng.
1. Tại sao tòa án và con dâu lại có cái nhìn khác nhau? Do cách nhìn nhận vấn đề:
- Con dâu (Cảm tính): "Bà ấy mắng tôi hằng ngày, bà ấy cô lập tôi, làm tôi stress, mất ngủ. Đó là bạo hành!"
- Tòa án (Pháp lý): "Lời mắng nhiếc đó có vi phạm điều khoản nào của luật không? Có gây thương tật đo đếm được không? Có gây rối loạn tâm thần được bác sĩ kết luận không?"
Pháp luật có những "ngưỡng" để định tội. Ví dụ:
- Bạo hành thể xác: Phải có tỷ lệ thương tật (thường là từ 11% trở lên để xử hình sự, hoặc có hành vi ngược đãi lặp đi lặp lại).
- Bạo hành tinh thần: Phải chứng minh được hậu quả nghiêm trọng (như trầm cảm có chứng nhận y khoa, hoặc bị lăng mạ xúc phạm nhân phẩm nghiêm trọng ở nơi công cộng).
Nếu những lời của mẹ chồng chỉ dừng lại ở mức "khó tính", "soi mói", "cổ hủ" hay "cãi vã gia đình" - dù nó làm con dâu đau khổ - thì về mặt luật pháp, đó chưa đủ yếu tố cấu thành tội phạm.
2. Sự nguy hiểm của việc "tự xử" bằng mạng xã hội
Vì thấy tòa không xử theo ý mình, con dâu mới chọn cách "tòa án mạng". Đây là hành vi:
- Cưỡng cầu công lý: Khi pháp luật nói "không", cô ấy dùng đám đông để ép đối phương phải trả giá.
- Lạm quyền: Cô ấy tự cho mình quyền phán xét và thi hành án (bằng cách bêu rếu) mà không qua một quy trình thẩm định khách quan nào.
3. Cái sai của tư duy "Tòa không xử nên tôi có quyền tung lên mạng"
Nếu mỗi người đều tự cho mình quyền công khai bí mật đời tư của người khác chỉ vì "Tôi thấy họ sai mà tòa không xử", thì xã hội sẽ rơi vào hỗn loạn:
- Ai cũng có thể là nạn nhân của một đoạn video cắt ghép.
- Không còn ranh giới giữa đạo đức và pháp luật.
- Hậu quả: Tòa không xử mẹ chồng vì bà ấy chỉ "khó tính", nhưng tòa hoàn toàn có thể xử con dâu vì hành vi "Xâm phạm quyền riêng tư" rõ rành rành.
4. Lối thoát văn minh khi tòa không thể can thiệp
Nếu mâu thuẫn chỉ dừng lại ở mức độ cảm xúc, đạo đức (mẹ chồng quá cổ hủ, độc hại tinh thần nhưng chưa phạm luật), thì giải pháp không phải là lên mạng, mà là:
- Ly hôn/Ra ở riêng: Đây là quyền tự do cá nhân để chấm dứt bi kịch.
- Chấp nhận sự khác biệt: Hiểu rằng đó là khoảng cách thế hệ và ngừng kỳ vọng vào sự thay đổi của người già.
Khi cảm xúc lấn át lý trí, con dâu sẽ thấy cả thế giới bất công với mình. Nhưng "công bằng" trong pháp luật là sự công bằng dựa trên quy tắc chung cho tất cả mọi người, chứ không phải công bằng dựa trên nỗi đau của riêng một cá nhân.
Nếu cô ấy chê tòa không công bằng và tung video lên, cô ấy đã tự chuyển mình từ vị thế "người đáng thương" sang vị thế "người vi phạm" và vấn đề lớn nhất ở đây là việc cô con dâu đang thiếu đi khả năng chấp nhận rằng có những nỗi đau chỉ có thể giải quyết bằng sự chia tay, chứ không thể giải quyết bằng sự trả đũa. #BienTuongCamera
Nguyễn Minh