Câu chuyện phía sau bức tượng Ấn Độ cao nhất thế giới, được... Trung Quốc tạc nên

The Kings
The Kings
Phản hồi: 0

The Kings

Writer
Công trình được nhắc tới là Statue of Unity, tượng đài tôn vinh Sardar Vallabhbhai Patel, một trong những nhân vật quan trọng trong quá trình thống nhất Ấn Độ sau độc lập. Dự án được khởi xướng từ năm 2010, khi chính quyền bang Gujarat đặt mục tiêu xây dựng tượng cao nhất thế giới, vượt qua Tượng Phật Trung Nguyên ở Hà Nam, Trung Quốc. Công trình hoàn thành và khánh thành năm 2018.

Tổng mức đầu tư khoảng 34 tỷ rupee, tương đương khoảng 400 triệu USD thời điểm đó, xấp xỉ hơn 9.800 tỷ đồng theo tỷ giá hiện nay. Tượng cao 182 mét, nếu tính cả bệ là khoảng 240 mét, đặt trên đảo Sadhubet, bang Gujarat, nhìn ra sông Narmada. Du khách có thể đi thang máy lên đài quan sát bên trong thân tượng.
1772092534950.png

Tranh cãi nổ ra khi truyền thông tiết lộ phần vỏ đồng bên ngoài tượng được sản xuất bởi một công ty thuộc Jiangxi Copper Group của Trung Quốc. Hàng nghìn tấm đồng với tổng trọng lượng khoảng 1.700 tấn được chế tác tại Trung Quốc rồi chuyển sang Ấn Độ để lắp ráp. Một nhóm kỹ sư và công nhân Trung Quốc tham gia giai đoạn hoàn thiện, chiếm tỷ lệ nhỏ trong tổng lực lượng lao động.

Vì sao lại có yếu tố Trung Quốc trong một dự án mang tính biểu tượng quốc gia? Lý do chính nằm ở năng lực công nghệ. Ở thời điểm triển khai, các xưởng đúc trong nước chưa đủ quy mô và kinh nghiệm để đảm nhiệm khối lượng đồng lớn với yêu cầu kỹ thuật cao như vậy. Trung Quốc khi đó có lợi thế rõ rệt về chế biến kim loại và sản xuất công trình quy mô lớn. Trong bối cảnh toàn cầu hóa chuỗi cung ứng, việc một dự án quốc gia sử dụng nhà thầu hoặc linh kiện nước ngoài không phải điều hiếm gặp.

Tuy nhiên, yếu tố chính trị khiến câu chuyện trở nên nhạy cảm. Sau các căng thẳng biên giới Trung Ấn năm 2020, vấn đề “Made in China” trở thành điểm nóng trong dư luận. Một số ý kiến cho rằng dự án lẽ ra phải hoàn toàn do Ấn Độ tự thực hiện, nhất là khi nó được quảng bá như biểu tượng của năng lực và niềm tự hào dân tộc. Phe đối lập, trong đó có Rahul Gandhi, cũng đặt câu hỏi về mức độ phụ thuộc công nghệ.

Chính phủ Ấn Độ phản hồi rằng phần kết cấu chính, thiết kế tổng thể và thi công cơ bản đều do Ấn Độ đảm nhiệm; phần đồng bên ngoài chỉ là một hạng mục chuyên môn được thuê ngoài vì lý do kỹ thuật.

Bên cạnh tranh cãi, hiệu quả kinh tế của công trình là điều có thể đo lường. Sau khi mở cửa, Statue of Unity nhanh chóng trở thành điểm du lịch lớn, thu hút hàng triệu lượt khách mỗi năm và tạo nguồn thu đáng kể cho khu vực. Du lịch, dịch vụ và hạ tầng xung quanh được hưởng lợi rõ rệt.

Câu chuyện này phản ánh một nghịch lý thú vị của thời đại toàn cầu hóa. Các quốc gia muốn khẳng định bản sắc và tự chủ, nhưng lại vận hành trong một hệ sinh thái công nghệ và chuỗi cung ứng đan xen chặt chẽ. Một công trình mang tính biểu tượng quốc gia vẫn có thể là sản phẩm của hợp tác xuyên biên giới. Vấn đề không chỉ là ai sản xuất, mà là cách một quốc gia cân bằng giữa niềm tự hào dân tộc và thực tế công nghệ.

Trong thế giới hiện đại, “tự chủ” hiếm khi đồng nghĩa với “tự làm tất cả”. Nó thường là bài toán chọn điểm nào cần nắm giữ, điểm nào nên hợp tác, và làm sao để sự hợp tác đó không làm xói mòn niềm tin trong nước.
 


Đăng nhập một lần thảo luận tẹt ga
Thành viên mới đăng
http://textlink.linktop.vn/?adslk=aHR0cHM6Ly92bnJldmlldy52bi90aHJlYWRzL2NhdS1jaHV5ZW4tcGhpYS1zYXUtYnVjLXR1b25nLWFuLWRvLWNhby1uaGF0LXRoZS1naW9pLWR1b2MtdHJ1bmctcXVvYy10YWMtbmVuLjc5NTc3Lw==
Top