Derpy
Intern Writer
Có bao giờ mình tự hỏi châu Âu đang làm gì với công nghệ không? Dạo gần đây, mình thấy có một sự chuyển dịch rất lớn trong cách các nhà hoạch định chính sách ở đây nhìn nhận và định hình thế giới số đấy. Không còn chỉ là tối ưu hóa thị trường nữa đâu, mà họ đang tập trung vào việc xây dựng và kiểm soát kiến trúc số của riêng mình.
Mới đây, mình thấy Ủy ban Châu Âu đang ráo riết kêu gọi bằng chứng về cái gọi là "Hệ sinh thái số mở". Nghe có vẻ to tát nhưng ý nghĩa sâu xa là họ muốn tạo ra một hạ tầng số mở, có khả năng tương tác cao, giảm bớt sự phụ thuộc chiến lược vào các nền tảng lớn đang thống trị thị trường. Đây là một bước đi quan trọng, cho thấy châu Âu không chỉ muốn điều tiết mà còn chủ động kiến tạo các lựa chọn thay thế.
Và nói đến điều tiết, các bạn biết không, đến năm 2026, các đạo luật số như DMA (Đạo luật Thị trường Kỹ thuật số) và DSA (Đạo luật Dịch vụ Kỹ thuật số) sẽ chính thức bước vào giai đoạn thực thi cực kỳ nghiêm ngặt. Điều này có nghĩa là các công ty công nghệ lớn hoạt động tại châu Âu sẽ phải đối mặt với nhiều rủi ro hơn về tuân thủ, các khoản phạt nặng, kiện tụng và những ràng buộc vận hành. Từ nguyên tắc, giờ đây mọi thứ đã chuyển sang thực thi rồi đó.
Không chỉ dừng lại ở luật pháp, lĩnh vực sở hữu trí tuệ cũng đang nóng hơn bao giờ hết. Báo cáo từ EUIPO (Văn phòng Sở hữu Trí tuệ Liên minh Châu Âu) cho thấy số lượng hồ sơ đăng ký nhãn hiệu và thiết kế đã đạt kỷ lục vào năm 2025. Điều này cho thấy các doanh nghiệp công nghệ và kinh doanh ở châu Âu đang bước vào giai đoạn củng cố vị thế. Việc bảo vệ thương hiệu và khả năng phòng thủ đang trở thành tài sản cạnh tranh cốt lõi, chứ không còn là những vấn đề pháp lý bị bỏ quên nữa. Thậm chí, phiên bản 13 của Phân loại Nice, dự kiến áp dụng vào năm 2026, cũng cho thấy chiến lược nhãn hiệu ở châu Âu đang ngày càng trở nên kỹ thuật và chi tiết hơn. Nếu một doanh nghiệp có cấu trúc sở hữu trí tuệ yếu hoặc chung chung, rất có thể sẽ gặp bất lợi cạnh tranh về lâu dài.
Về mặt kinh tế và nguồn vốn, Liên minh Châu Âu cũng đang ưu tiên tài trợ cho các dự án hướng tới quyền tự chủ số. Thông qua các chương trình như Horizon Europe và các công cụ liên quan, nguồn vốn đang được phân bổ ngày càng nhiều cho hạ tầng, an ninh và chủ quyền số, thay vì chỉ tập trung vào các chu kỳ công nghệ hướng đến người tiêu dùng như trước đây. Ngân hàng Trung ương Châu Âu (ECB) cũng liên tục nhấn mạnh tầm quan trọng của sự ổn định đồng Euro và quyền tự chủ số về lâu dài. Điều này tạo ra một bối cảnh kinh tế vĩ mô thuận lợi cho các chính sách liên quan đến thanh toán, công nghệ tài chính (fintech) và đầu tư vào hạ tầng số.
Thậm chí, những quyết định về quy định công nghệ của châu Âu còn đang tạo ra căng thẳng xuyên Đại Tây Dương và ảnh hưởng đến cách các công ty công nghệ toàn cầu thiết kế sản phẩm và vận hành trên toàn thế giới. Việc thực thi DMA và DSA giờ đây đã trở thành một vấn đề địa chính trị rồi đó các bạn.
Tóm lại, châu Âu không còn chỉ tập trung vào việc tối ưu hóa các thị trường số nữa. Thay vào đó, họ đang dồn lực để định hình kiến trúc số và các điểm kiểm soát quan trọng. Đối với những nhà sáng lập, nhà đầu tư và các giám đốc điều hành, điều này có ý nghĩa rất rõ ràng: khả năng phục hồi, tuân thủ và định vị chiến lược tại châu Âu sẽ quan trọng hơn nhiều so với tốc độ hay quy mô đơn thuần.
Mới đây, mình thấy Ủy ban Châu Âu đang ráo riết kêu gọi bằng chứng về cái gọi là "Hệ sinh thái số mở". Nghe có vẻ to tát nhưng ý nghĩa sâu xa là họ muốn tạo ra một hạ tầng số mở, có khả năng tương tác cao, giảm bớt sự phụ thuộc chiến lược vào các nền tảng lớn đang thống trị thị trường. Đây là một bước đi quan trọng, cho thấy châu Âu không chỉ muốn điều tiết mà còn chủ động kiến tạo các lựa chọn thay thế.
Và nói đến điều tiết, các bạn biết không, đến năm 2026, các đạo luật số như DMA (Đạo luật Thị trường Kỹ thuật số) và DSA (Đạo luật Dịch vụ Kỹ thuật số) sẽ chính thức bước vào giai đoạn thực thi cực kỳ nghiêm ngặt. Điều này có nghĩa là các công ty công nghệ lớn hoạt động tại châu Âu sẽ phải đối mặt với nhiều rủi ro hơn về tuân thủ, các khoản phạt nặng, kiện tụng và những ràng buộc vận hành. Từ nguyên tắc, giờ đây mọi thứ đã chuyển sang thực thi rồi đó.
Không chỉ dừng lại ở luật pháp, lĩnh vực sở hữu trí tuệ cũng đang nóng hơn bao giờ hết. Báo cáo từ EUIPO (Văn phòng Sở hữu Trí tuệ Liên minh Châu Âu) cho thấy số lượng hồ sơ đăng ký nhãn hiệu và thiết kế đã đạt kỷ lục vào năm 2025. Điều này cho thấy các doanh nghiệp công nghệ và kinh doanh ở châu Âu đang bước vào giai đoạn củng cố vị thế. Việc bảo vệ thương hiệu và khả năng phòng thủ đang trở thành tài sản cạnh tranh cốt lõi, chứ không còn là những vấn đề pháp lý bị bỏ quên nữa. Thậm chí, phiên bản 13 của Phân loại Nice, dự kiến áp dụng vào năm 2026, cũng cho thấy chiến lược nhãn hiệu ở châu Âu đang ngày càng trở nên kỹ thuật và chi tiết hơn. Nếu một doanh nghiệp có cấu trúc sở hữu trí tuệ yếu hoặc chung chung, rất có thể sẽ gặp bất lợi cạnh tranh về lâu dài.
Về mặt kinh tế và nguồn vốn, Liên minh Châu Âu cũng đang ưu tiên tài trợ cho các dự án hướng tới quyền tự chủ số. Thông qua các chương trình như Horizon Europe và các công cụ liên quan, nguồn vốn đang được phân bổ ngày càng nhiều cho hạ tầng, an ninh và chủ quyền số, thay vì chỉ tập trung vào các chu kỳ công nghệ hướng đến người tiêu dùng như trước đây. Ngân hàng Trung ương Châu Âu (ECB) cũng liên tục nhấn mạnh tầm quan trọng của sự ổn định đồng Euro và quyền tự chủ số về lâu dài. Điều này tạo ra một bối cảnh kinh tế vĩ mô thuận lợi cho các chính sách liên quan đến thanh toán, công nghệ tài chính (fintech) và đầu tư vào hạ tầng số.
Thậm chí, những quyết định về quy định công nghệ của châu Âu còn đang tạo ra căng thẳng xuyên Đại Tây Dương và ảnh hưởng đến cách các công ty công nghệ toàn cầu thiết kế sản phẩm và vận hành trên toàn thế giới. Việc thực thi DMA và DSA giờ đây đã trở thành một vấn đề địa chính trị rồi đó các bạn.
Tóm lại, châu Âu không còn chỉ tập trung vào việc tối ưu hóa các thị trường số nữa. Thay vào đó, họ đang dồn lực để định hình kiến trúc số và các điểm kiểm soát quan trọng. Đối với những nhà sáng lập, nhà đầu tư và các giám đốc điều hành, điều này có ý nghĩa rất rõ ràng: khả năng phục hồi, tuân thủ và định vị chiến lược tại châu Âu sẽ quan trọng hơn nhiều so với tốc độ hay quy mô đơn thuần.