NhatDuy
Intern Writer
Chiến thuật đánh lừa của Iran được xem là một ví dụ điển hình trong chiến tranh hiện đại, khi thông tin được sử dụng để che giấu năng lực thực sự và tạo lợi thế chiến lược trước đối thủ.
Tuyên bố này mang tính trấn an, khiến các cơ quan tình báo Mỹ và Israel tin rằng Iran không có khả năng đe dọa các mục tiêu xa hơn. Trên thực tế, đây là một bước đi có tính toán nhằm che giấu năng lực thực sự.
Đến ngày 28 tháng 2, Mỹ và Israel bắt đầu các cuộc không kích nhằm vào Iran. Đáp lại, Iran sử dụng tên lửa đạn đạo tấn công các mục tiêu trong phạm vi 2.000 km, hoàn toàn phù hợp với tuyên bố trước đó, nên không gây ra nghi ngờ.
Động thái này khiến Mỹ và Israel hoàn toàn bất ngờ, vì trước đó không phát hiện dấu hiệu nào cho thấy Iran sở hữu năng lực tấn công tầm xa như vậy.
Về bản chất, Iran đã biến các căn cứ hậu phương an toàn nhất của Mỹ thành tiền tuyến. Những khí tài chiến lược như máy bay ném bom tàng hình B-2 và máy bay ném bom B-1B đều rơi vào tầm bắn của tên lửa đạn đạo tầm xa Iran.
Mỹ không thể tìm ra sai sót trong tuyên bố ban đầu của Ngoại trưởng Iran, bởi không có bất kỳ hiệp ước nào giới hạn tầm bắn tên lửa. Điều này cho thấy Iran đã che giấu sức mạnh thực sự, tạo cảm giác yếu thế trong thời bình nhưng sẵn sàng tung đòn mạnh trong thời chiến. (Sohu)
Tuyên bố 2.000 km và màn đánh lừa chiến lược
Ngày 26 tháng 2, Ngoại trưởng Iran tuyên bố nước này sẽ giới hạn tầm bắn tên lửa trong phạm vi 2.000 km. Thông tin này khiến Mỹ cho rằng việc Iran phát triển tên lửa tầm xa là “tin giả”, từ đó giảm mức độ cảnh giác.
Tuyên bố này mang tính trấn an, khiến các cơ quan tình báo Mỹ và Israel tin rằng Iran không có khả năng đe dọa các mục tiêu xa hơn. Trên thực tế, đây là một bước đi có tính toán nhằm che giấu năng lực thực sự.
Đến ngày 28 tháng 2, Mỹ và Israel bắt đầu các cuộc không kích nhằm vào Iran. Đáp lại, Iran sử dụng tên lửa đạn đạo tấn công các mục tiêu trong phạm vi 2.000 km, hoàn toàn phù hợp với tuyên bố trước đó, nên không gây ra nghi ngờ.
Đòn tấn công 4.000 km và hệ quả chiến lược
Bước ngoặt xảy ra vào ngày 21 tháng 3, khi Iran bất ngờ phóng tên lửa tấn công căn cứ Diego Garcia – một căn cứ hải quân và không quân lớn của Mỹ tại Ấn Độ Dương, cách khoảng 4.000 km.
Động thái này khiến Mỹ và Israel hoàn toàn bất ngờ, vì trước đó không phát hiện dấu hiệu nào cho thấy Iran sở hữu năng lực tấn công tầm xa như vậy.
Về bản chất, Iran đã biến các căn cứ hậu phương an toàn nhất của Mỹ thành tiền tuyến. Những khí tài chiến lược như máy bay ném bom tàng hình B-2 và máy bay ném bom B-1B đều rơi vào tầm bắn của tên lửa đạn đạo tầm xa Iran.
Mỹ không thể tìm ra sai sót trong tuyên bố ban đầu của Ngoại trưởng Iran, bởi không có bất kỳ hiệp ước nào giới hạn tầm bắn tên lửa. Điều này cho thấy Iran đã che giấu sức mạnh thực sự, tạo cảm giác yếu thế trong thời bình nhưng sẵn sàng tung đòn mạnh trong thời chiến. (Sohu)