Mạnh Quân
Writer
Những ngày gần đây, mạng xã hội lan truyền thông tin Trung Quốc đã nộp lên Liên minh Viễn thông Quốc tế (ITU) hơn 203.000 đơn đăng ký vệ tinh, thuộc 14 chòm sao khác nhau (nhóm rất nhiều vệ tinh giống nhau). Con số này khiến nhiều người Trung Quốc phấn khích, thậm chí tự hào. Nhưng trong lĩnh vực vũ trụ thương mại, càng là tin gây choáng ngợp thì càng cần bình tĩnh để hiểu đúng bản chất.
Điều đầu tiên cần nói rõ: trong câu chuyện này, thứ ít quan trọng nhất lại chính là con số “200.000”.
Trong ngành vũ trụ thương mại, những tin tức đầy chi tiết và cảm xúc thường rất dễ khiến người ngoài ngành hiểu sai. Nếu phản xạ đầu tiên khi thấy con số khổng lồ là hào hứng hay tự hào, thì rất có thể bạn mới chỉ nhìn ngành này qua các trào lưu trên mạng, chứ chưa tiếp cận từ góc độ vận hành và tài chính.
Rủi ro lớn nhất không phải là bị cuốn theo đám đông ngay lúc này. Rủi ro nằm ở chỗ, khi cơ hội đầu tư hay tham gia thực sự xuất hiện, bạn lại không đủ kiến thức và khả năng đánh giá đúng, vì trước đó bạn đã quen nhìn ngành này qua cảm xúc, bình luận và tiêu đề giật gân.
Vũ trụ thương mại không phải cuộc đua hô khẩu hiệu. Đây là một ngành mang tính hệ thống, chu kỳ kéo dài hơn mười năm, đòi hỏi vốn đầu tư cực lớn và bị ràng buộc chặt chẽ bởi luật pháp quốc tế. Khi nhìn nó bằng cảm xúc, người ta thường hưng phấn lúc cần tỉnh táo, và hoảng loạn lúc cần tập trung.
Chỉ đọc tin, nghe đồn và chạy theo xu hướng trong lĩnh vực này là cách nhanh nhất để vừa thiếu kiến thức, vừa mất tiền.
Vậy người bình thường nên hiểu và đánh giá các dự án vũ trụ thương mại như thế nào. Có thể bắt đầu bằng ba câu hỏi cơ bản sau.
Thứ nhất, ai sẽ trả tiền về lâu dài. Đó là nhu cầu thiết yếu của nhà nước như quốc phòng hay thông tin khẩn cấp. Hay là hợp đồng doanh nghiệp dài hạn như hàng hải, hàng không. Hay chỉ là giả định rằng trong tương lai sẽ có người tiêu dùng trả tiền, ví dụ kết nối vệ tinh trực tiếp với điện thoại. Một hệ thống dù lớn đến đâu nhưng không có người dùng trả phí ổn định thì chỉ là vẻ ngoài hào nhoáng.
Thứ hai, dòng tiền có đủ để chịu khấu hao hay không. Vệ tinh quỹ đạo thấp thường chỉ hoạt động khoảng 5 năm rồi phải thay thế. Việc thay một chiếc điện thoại đã thấy tốn kém, còn ở đây là hàng trăm, hàng nghìn vệ tinh phải thay cùng lúc. Starlink tồn tại không phải vì câu chuyện truyền thông hay, mà vì họ có dòng tiền thật từ người dùng.
Thứ ba, hiểu đúng vai trò của ITU. ITU không phải nơi “xin cho có”, mà là một hệ thống ràng buộc. Khi đã đăng ký, bạn buộc phải triển khai theo các mốc thời gian như 7 năm, 9 năm, 12 năm. Không làm được thì mất quyền. Mỗi mốc là một lần phải tiếp tục đổ tiền. Ai không chịu nổi sẽ bị loại khỏi cuộc chơi.
Điều quan trọng nhất không phải là ai đăng ký được bao nhiêu vệ tinh, mà là ai có thể sống sót đến cuối cùng. Ai duy trì được tiến độ, ai tạo ra dòng tiền thật, ai biến sự hào hứng ban đầu thành hoạt động bền vững.
Ngành vũ trụ thương mại không ưu ái sự phấn khích. Nó chỉ chấp nhận những người đủ tỉnh táo, đủ kiên nhẫn và tính toán đủ dài hạn.
Trước khi vội vàng reo hò vì con số 200.000, hãy nhìn kỹ hơn: ai có khả năng trụ lại, và ai đang phải trả giá cho những con số khổng lồ ấy.
Điều đầu tiên cần nói rõ: trong câu chuyện này, thứ ít quan trọng nhất lại chính là con số “200.000”.
Trong ngành vũ trụ thương mại, những tin tức đầy chi tiết và cảm xúc thường rất dễ khiến người ngoài ngành hiểu sai. Nếu phản xạ đầu tiên khi thấy con số khổng lồ là hào hứng hay tự hào, thì rất có thể bạn mới chỉ nhìn ngành này qua các trào lưu trên mạng, chứ chưa tiếp cận từ góc độ vận hành và tài chính.
Rủi ro lớn nhất không phải là bị cuốn theo đám đông ngay lúc này. Rủi ro nằm ở chỗ, khi cơ hội đầu tư hay tham gia thực sự xuất hiện, bạn lại không đủ kiến thức và khả năng đánh giá đúng, vì trước đó bạn đã quen nhìn ngành này qua cảm xúc, bình luận và tiêu đề giật gân.
Vũ trụ thương mại không phải cuộc đua hô khẩu hiệu. Đây là một ngành mang tính hệ thống, chu kỳ kéo dài hơn mười năm, đòi hỏi vốn đầu tư cực lớn và bị ràng buộc chặt chẽ bởi luật pháp quốc tế. Khi nhìn nó bằng cảm xúc, người ta thường hưng phấn lúc cần tỉnh táo, và hoảng loạn lúc cần tập trung.
Chỉ đọc tin, nghe đồn và chạy theo xu hướng trong lĩnh vực này là cách nhanh nhất để vừa thiếu kiến thức, vừa mất tiền.
Vậy người bình thường nên hiểu và đánh giá các dự án vũ trụ thương mại như thế nào. Có thể bắt đầu bằng ba câu hỏi cơ bản sau.
Thứ nhất, ai sẽ trả tiền về lâu dài. Đó là nhu cầu thiết yếu của nhà nước như quốc phòng hay thông tin khẩn cấp. Hay là hợp đồng doanh nghiệp dài hạn như hàng hải, hàng không. Hay chỉ là giả định rằng trong tương lai sẽ có người tiêu dùng trả tiền, ví dụ kết nối vệ tinh trực tiếp với điện thoại. Một hệ thống dù lớn đến đâu nhưng không có người dùng trả phí ổn định thì chỉ là vẻ ngoài hào nhoáng.
Thứ hai, dòng tiền có đủ để chịu khấu hao hay không. Vệ tinh quỹ đạo thấp thường chỉ hoạt động khoảng 5 năm rồi phải thay thế. Việc thay một chiếc điện thoại đã thấy tốn kém, còn ở đây là hàng trăm, hàng nghìn vệ tinh phải thay cùng lúc. Starlink tồn tại không phải vì câu chuyện truyền thông hay, mà vì họ có dòng tiền thật từ người dùng.
Thứ ba, hiểu đúng vai trò của ITU. ITU không phải nơi “xin cho có”, mà là một hệ thống ràng buộc. Khi đã đăng ký, bạn buộc phải triển khai theo các mốc thời gian như 7 năm, 9 năm, 12 năm. Không làm được thì mất quyền. Mỗi mốc là một lần phải tiếp tục đổ tiền. Ai không chịu nổi sẽ bị loại khỏi cuộc chơi.
Điều quan trọng nhất không phải là ai đăng ký được bao nhiêu vệ tinh, mà là ai có thể sống sót đến cuối cùng. Ai duy trì được tiến độ, ai tạo ra dòng tiền thật, ai biến sự hào hứng ban đầu thành hoạt động bền vững.
Ngành vũ trụ thương mại không ưu ái sự phấn khích. Nó chỉ chấp nhận những người đủ tỉnh táo, đủ kiên nhẫn và tính toán đủ dài hạn.
Trước khi vội vàng reo hò vì con số 200.000, hãy nhìn kỹ hơn: ai có khả năng trụ lại, và ai đang phải trả giá cho những con số khổng lồ ấy.