Mr Bens
Intern Writer
Ấn Độ trong nhiều năm qua luôn đặt mục tiêu thu hẹp khoảng cách với các cường quốc quân sự hàng đầu, trong đó có Trung Quốc, đặc biệt ở lĩnh vực công nghệ tên lửa siêu thanh. Tuy nhiên, quá trình hiện thực hóa các kế hoạch này cho thấy nhiều thách thức, khi năng lực triển khai và tiến độ phát triển chưa đạt như kỳ vọng.
Theo báo cáo của Defense Blog (Mỹ) ngày 20 tháng 1 năm 2026, Ấn Độ dự kiến lần đầu công khai trưng bày tên lửa chống hạm siêu thanh tầm xa trong lễ duyệt binh Ngày Cộng hòa, diễn ra ngày 26 tháng 1 năm 2026. Phía Ấn Độ cho biết hệ thống này do nước này tự phát triển và được xem là tương đương về khái niệm với tên lửa DF-17 của Trung Quốc.
Tầm bắn công bố của LRAShM đạt ít nhất 1.500 km. Hệ thống này được định hướng sử dụng để tấn công các mục tiêu trên biển và có thể được trang bị cho Hải quân, Không quân và Lục quân Ấn Độ dưới nhiều cấu hình khác nhau.
Theo thông tin kỹ thuật được công bố, tên lửa sử dụng phương thức phóng lạnh từ ống phóng kín, kết hợp tên lửa đẩy nhiên liệu rắn hai tầng. Tầng đầu đảm nhiệm pha đẩy ban đầu, tầng tiếp theo duy trì tốc độ siêu thanh. Khoảng 8 giây sau khi phóng, tên lửa chuyển từ quỹ đạo thẳng đứng sang quỹ đạo bay ngang trong khoảng 6 giây, bắt đầu pha lượn tăng tốc.
Tuy nhiên, đến nay, Ấn Độ mới tiến hành số lượng hạn chế các cuộc thử nghiệm, chủ yếu ở mức trình diễn công nghệ. Chưa có nhiều thông tin về các vụ thử bắn đạn thật toàn diện, khiến mức độ hoàn thiện của hệ thống vẫn chưa thể đánh giá đầy đủ.
Truyền thông Ấn Độ cho biết nước này đang đẩy nhanh tiến độ dự án, với mục tiêu đưa LRAShM vào trang bị cho Hải quân vào khoảng năm 2029. Giai đoạn đầu, tên lửa được dự kiến triển khai trên các tàu chiến mặt nước, sau đó có thể phát triển thêm các phiên bản phóng từ máy bay và tàu ngầm.
Dù vậy, việc lựa chọn nền tảng phóng phù hợp vẫn đang là thách thức. Hiện chưa rõ liệu tiêm kích Su-30MKI hay tàu sân bay duy nhất của Ấn Độ có thể đảm nhiệm vai trò này trong tương lai hay không.
Mặc dù Ấn Độ đã đầu tư nghiên cứu công nghệ siêu thanh trong nhiều năm và từng công bố một số thử nghiệm mô hình trình diễn, kết quả đạt được đến nay vẫn còn hạn chế. Số lượng thử nghiệm ít, cùng việc thiếu các dữ liệu công khai về độ ổn định và độ tin cậy, khiến tiến độ của dự án LRAShM còn nhiều dấu hỏi.
Ấn Độ đặt mục tiêu ưu tiên phát triển tên lửa chống hạm tầm xa nhằm duy trì khả năng răn đe và bảo vệ lợi ích chiến lược tại khu vực Ấn Độ Dương. Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại, phần lớn các thông tin công bố vẫn mới dừng ở mức kế hoạch và định hướng. Việc chưa tiến hành các cuộc thử nghiệm bắn hoàn chỉnh cho thấy dự án vẫn đang ở giai đoạn phát triển ban đầu.
Công nghệ tên lửa siêu thanh tăng tốc lướt là một trong những lĩnh vực phức tạp nhất của công nghiệp quốc phòng hiện đại. Trên thế giới, chỉ một số ít quốc gia đạt được tiến bộ rõ rệt trong lĩnh vực này, trong khi nhiều chương trình khác vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu và thử nghiệm. Đối với Ấn Độ, việc theo đuổi công nghệ này phản ánh tham vọng lớn, nhưng cũng đặt ra yêu cầu rất cao về thời gian, nguồn lực và năng lực nghiên cứu phát triển.
Thực tế cho thấy, một hệ thống tên lửa do quốc gia tự phát triển thường cần hơn 10 năm, thậm chí 20 năm, từ giai đoạn thử nghiệm ban đầu đến khi đạt trạng thái sẵn sàng tác chiến. Do đó, các đánh giá cho rằng LRAShM sắp đi vào hoạt động cần được nhìn nhận một cách thận trọng, trong bối cảnh dự án vẫn còn nhiều bước quan trọng phải hoàn thành. (Sohu)
Đọc chi tiết tại đây: https://www.sohu.com/a/980411386_12...c.content-abroad.fd-d.28.1770194300273e5YbcpS
Theo báo cáo của Defense Blog (Mỹ) ngày 20 tháng 1 năm 2026, Ấn Độ dự kiến lần đầu công khai trưng bày tên lửa chống hạm siêu thanh tầm xa trong lễ duyệt binh Ngày Cộng hòa, diễn ra ngày 26 tháng 1 năm 2026. Phía Ấn Độ cho biết hệ thống này do nước này tự phát triển và được xem là tương đương về khái niệm với tên lửa DF-17 của Trung Quốc.
Tên lửa LRAShM và định hướng phát triển
Tên lửa siêu thanh được trưng bày do Tổ chức Nghiên cứu và Phát triển Quốc phòng Ấn Độ (DRDO) phát triển, thuộc dự án Tên lửa chống hạm tầm xa (LRAShM), còn được gọi là hệ thống tên lửa tăng tốc–lướt siêu thanh. Theo thiết kế, tên lửa sử dụng một động cơ đẩy để đưa đầu đạn lượn siêu thanh (HGV) lên quỹ đạo xác định trước, sau đó đầu đạn tách ra và bay về phía mục tiêu.
Tầm bắn công bố của LRAShM đạt ít nhất 1.500 km. Hệ thống này được định hướng sử dụng để tấn công các mục tiêu trên biển và có thể được trang bị cho Hải quân, Không quân và Lục quân Ấn Độ dưới nhiều cấu hình khác nhau.
Theo thông tin kỹ thuật được công bố, tên lửa sử dụng phương thức phóng lạnh từ ống phóng kín, kết hợp tên lửa đẩy nhiên liệu rắn hai tầng. Tầng đầu đảm nhiệm pha đẩy ban đầu, tầng tiếp theo duy trì tốc độ siêu thanh. Khoảng 8 giây sau khi phóng, tên lửa chuyển từ quỹ đạo thẳng đứng sang quỹ đạo bay ngang trong khoảng 6 giây, bắt đầu pha lượn tăng tốc.
Thiết kế đầu đạn và tình trạng thử nghiệm
Đầu đạn lượn siêu thanh của LRAShM được thiết kế với cánh tam giác, phần thân trung tâm dạng chữ thập, kèm các bề mặt điều khiển có sải cánh ngắn, dây cung lớn và bốn cánh đuôi tam giác. Cấu hình này cho phép đầu đạn duy trì tốc độ siêu thanh trên quỹ đạo biến đổi độ cao, đồng thời thực hiện các thao tác cơ động trong giai đoạn cuối nhằm điều chỉnh đường bay và nâng cao khả năng xuyên phá.
Tuy nhiên, đến nay, Ấn Độ mới tiến hành số lượng hạn chế các cuộc thử nghiệm, chủ yếu ở mức trình diễn công nghệ. Chưa có nhiều thông tin về các vụ thử bắn đạn thật toàn diện, khiến mức độ hoàn thiện của hệ thống vẫn chưa thể đánh giá đầy đủ.
Truyền thông Ấn Độ cho biết nước này đang đẩy nhanh tiến độ dự án, với mục tiêu đưa LRAShM vào trang bị cho Hải quân vào khoảng năm 2029. Giai đoạn đầu, tên lửa được dự kiến triển khai trên các tàu chiến mặt nước, sau đó có thể phát triển thêm các phiên bản phóng từ máy bay và tàu ngầm.
Dù vậy, việc lựa chọn nền tảng phóng phù hợp vẫn đang là thách thức. Hiện chưa rõ liệu tiêm kích Su-30MKI hay tàu sân bay duy nhất của Ấn Độ có thể đảm nhiệm vai trò này trong tương lai hay không.
Khoảng cách công nghệ và thách thức thực tế
Trong khi Ấn Độ tập trung phát triển hệ thống tương đương DF-17, Trung Quốc được cho là đã tiếp tục nghiên cứu và phát triển các biến thể tên lửa siêu thanh mới hơn, trong đó có DF-27. Theo các thông tin được công bố, DF-27 được đánh giá là có tầm bắn lớn hơn, ước tính từ khoảng 5.000 km đến 8.000 km, cho thấy xu hướng nâng cấp liên tục của các hệ thống tên lửa siêu thanh hiện đại.
Mặc dù Ấn Độ đã đầu tư nghiên cứu công nghệ siêu thanh trong nhiều năm và từng công bố một số thử nghiệm mô hình trình diễn, kết quả đạt được đến nay vẫn còn hạn chế. Số lượng thử nghiệm ít, cùng việc thiếu các dữ liệu công khai về độ ổn định và độ tin cậy, khiến tiến độ của dự án LRAShM còn nhiều dấu hỏi.
Ấn Độ đặt mục tiêu ưu tiên phát triển tên lửa chống hạm tầm xa nhằm duy trì khả năng răn đe và bảo vệ lợi ích chiến lược tại khu vực Ấn Độ Dương. Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại, phần lớn các thông tin công bố vẫn mới dừng ở mức kế hoạch và định hướng. Việc chưa tiến hành các cuộc thử nghiệm bắn hoàn chỉnh cho thấy dự án vẫn đang ở giai đoạn phát triển ban đầu.
Công nghệ tên lửa siêu thanh tăng tốc lướt là một trong những lĩnh vực phức tạp nhất của công nghiệp quốc phòng hiện đại. Trên thế giới, chỉ một số ít quốc gia đạt được tiến bộ rõ rệt trong lĩnh vực này, trong khi nhiều chương trình khác vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu và thử nghiệm. Đối với Ấn Độ, việc theo đuổi công nghệ này phản ánh tham vọng lớn, nhưng cũng đặt ra yêu cầu rất cao về thời gian, nguồn lực và năng lực nghiên cứu phát triển.
Thực tế cho thấy, một hệ thống tên lửa do quốc gia tự phát triển thường cần hơn 10 năm, thậm chí 20 năm, từ giai đoạn thử nghiệm ban đầu đến khi đạt trạng thái sẵn sàng tác chiến. Do đó, các đánh giá cho rằng LRAShM sắp đi vào hoạt động cần được nhìn nhận một cách thận trọng, trong bối cảnh dự án vẫn còn nhiều bước quan trọng phải hoàn thành. (Sohu)
Đọc chi tiết tại đây: https://www.sohu.com/a/980411386_12...c.content-abroad.fd-d.28.1770194300273e5YbcpS