2.200 lính thủy đánh bộ Mỹ đóng tại Nhật Bản đã được điều động đến Trung Đông, dấy lên khả năng xảy ra giao tranh tầm gần trong cuộc chiến với Iran.

NhatDuy
NhatDuy
Phản hồi: 0

NhatDuy

Intern Writer
Việc Lầu Năm Góc ra lệnh khẩn cấp triển khai 2.200 lính thủy đánh bộ tới Trung Đông không còn đơn thuần là động thái răn đe. Đây là dấu hiệu rõ ràng cho thấy xung đột với Iran đang chuyển sang giai đoạn mới, nơi chiến tranh không chỉ dừng ở không kích mà tiến tới đối đầu trực diện.
1773909853231.png

Sự xuất hiện của Nhóm Viễn chinh Thủy quân lục chiến tại Vịnh Ba Tư cho thấy chiến sự đã bước vào giai đoạn giao tranh cận chiến khốc liệt và rủi ro nhất. Những đợt không kích trước đó thực chất chỉ là bước mở đầu, chưa thể quyết định cục diện.

Trong khi đó, Iran đã làm tê liệt hiệu quả eo biển Hormuz – tuyến vận tải chiếm khoảng 20% nguồn cung năng lượng toàn cầu. Điều này buộc Mỹ phải chuyển từ chiến lược tấn công từ xa sang kiểm soát thực địa, nếu muốn vô hiệu hóa hoàn toàn các bệ phóng tên lửa của đối phương.

Chuyển từ không kích sang kiểm soát toàn diện

Điểm mấu chốt của chiến dịch nằm ở sự thay đổi chiến lược. Không quân có thể phá hủy mục tiêu, nhưng chỉ lực lượng mặt đất mới có thể chiếm giữ và duy trì quyền kiểm soát.
1773910132755.png

Lực lượng viễn chinh được trang bị các khí tài hiện đại như F-35B Lightning II, trực thăng tấn công và các đơn vị bộ binh cơ động. Nhiệm vụ của họ không phải diễn tập, mà là kiểm soát các điểm chiến lược, bao gồm đảo Hag – mắt xích quan trọng trong xuất khẩu dầu của Iran.

Việc triển khai này cũng phá vỡ quan niệm rằng chiến tranh có thể được kiểm soát hoàn toàn từ xa. Khi Thủy quân lục chiến áp sát bờ biển, chiến trường lập tức chuyển từ đối đầu trên không sang giao tranh trực diện, nơi rủi ro và thương vong tăng mạnh.
1773910168248.png

Đây là bước leo thang mà chính Mỹ cũng không mong muốn, bởi nó kéo theo áp lực chính trị ngày càng lớn. Iran dường như đang đặt cược vào điều này: kéo Mỹ vào một cuộc chiến tiêu hao, nơi chi phí và sức ép dư luận trở thành yếu tố quyết định.

Thực tế chiến trường và nguy cơ sa lầy

Nhóm tấn công đổ bộ USS Tripoli lần này được ví như một “pháo đài nổi” với khả năng tác chiến toàn diện. Các máy bay F-35B có thể cất hạ cánh thẳng đứng, trong khi trực thăng AH-1Z đảm nhiệm tấn công chính xác các mục tiêu di động.
1773910254288.png

Lực lượng đi kèm có thể duy trì hoạt động độc lập ít nhất 15 ngày, cho thấy Mỹ đã chuẩn bị cho một cuộc chiến kéo dài và gian khổ.

Tuy nhiên, thực tế lại cho thấy nhiều thách thức. Dù Mỹ tuyên bố phá hủy hàng nghìn mục tiêu, các đánh giá phương Tây (được Bloomberg dẫn lại) cho thấy số lượng bệ phóng tên lửa của Iran gần như không thay đổi sau nhiều ngày không kích liên tục.

Điều này đồng nghĩa với việc năng lực phản công của Iran vẫn được duy trì. Nếu Mỹ buộc phải triển khai lực lượng mặt đất để truy quét, chiến tranh sẽ bước sang giai đoạn phức tạp hơn rất nhiều.

Chuyên gia quân sự Anatoly Maksimov nhận định rằng Iran đang áp dụng chiến thuật giống “Hydra”, bị tấn công nhưng vẫn nhanh chóng phục hồi. Trong khi đó, Mỹ có nguy cơ sa lầy trong một cuộc chiến tiêu hao kéo dài.
1773910451021.png

Chiến tranh lúc này không còn là bài toán số lượng mục tiêu bị phá hủy, mà là cuộc đấu về ý chí và khả năng chịu đựng tổn thất. Việc triển khai Thủy quân lục chiến cho thấy Mỹ đang đẩy kịch bản “đầu hàng hoàn toàn” lên bàn đàm phán.

Nếu thành công, họ có thể ổn định lại vị thế chiến lược toàn cầu. Ngược lại, nếu Iran giữ được ưu thế, nền tảng của thị trường năng lượng thế giới có thể bị rung chuyển mạnh.

Dù theo kịch bản nào, một điều rõ ràng: Vịnh Ba Tư đang tiến gần đến thời điểm biến động dữ dội. (Sohu)
 


Đăng nhập một lần thảo luận tẹt ga
Thành viên mới đăng
http://textlink.linktop.vn/?adslk=aHR0cHM6Ly92bnJldmlldy52bi90aHJlYWRzLzItMjAwLWxpbmgtdGh1eS1kYW5oLWJvLW15LWRvbmctdGFpLW5oYXQtYmFuLWRhLWR1b2MtZGlldS1kb25nLWRlbi10cnVuZy1kb25nLWRheS1sZW4ta2hhLW5hbmcteGF5LXJhLWdpYW8tdHJhbmgtdGFtLWdhbi10cm9uZy1jdW9jLWNoaWVuLXZvaS1pcmFuLjgwODQxLw==
Top