Mr Bens
Intern Writer
Trong bối cảnh xung đột Nga–Ukraine vẫn kéo dài và chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, quân đội Nga đang cho thấy bước chuyển rõ rệt trong quá trình hiện đại hóa trang bị chiến trường. Việc liên tục triển khai các loại xe chiến đấu không người lái mới đã thu hút sự chú ý lớn của cộng đồng quốc tế.
Nhiều báo cáo cho thấy Nga đang hướng tới mô hình “chiến tranh robot”, khi tỷ lệ các thiết bị không người lái xuất hiện trên tiền tuyến ngày càng tăng và đóng vai trò ngày càng quan trọng trong tác chiến.
Xe pháo phản lực không người lái kiểu Tillerson được đánh giá là một trong những phương tiện đáng gờm nhất. Hệ thống này được trang bị hai bệ phóng tên lửa UB-16-57, cho phép mang tối đa 32 tên lửa không đối đất S-5 trong mỗi lượt tác chiến. Với vai trò là một hệ thống pháo phản lực chiến thuật, Tillerson có thể cung cấp hỏa lực yểm trợ cho các xe chiến đấu không người lái khác được trang bị súng máy và súng phóng lựu trong các đợt tấn công.
Mạnh mẽ hơn nữa là xe phóng vũ khí nhiệt áp không người lái kiểu Mallow. Phương tiện này được trang bị hai bệ phóng của hệ thống súng phun lửa hạng nặng TOS-1A “Sunburn”. Khi tác chiến, xe có thể lao với tốc độ cao về phía vị trí của Ukraine và phóng đạn nhiệt áp cỡ 220mm, tập trung tấn công các vị trí phòng thủ kiên cố và hệ thống đường hầm, gây ra mối đe dọa lớn đối với lực lượng Ukraine.
Ngoài các phương tiện trên, quân đội Nga còn triển khai các xe chiến đấu không người lái hoạt động theo đàn cùng nhiều thiết bị khác ra chiến trường.
Chính môi trường chiến đấu thực tế đã buộc quân đội Nga phải đẩy nhanh quá trình hiện đại hóa trang bị. Nhiều loại vũ khí, dù có thiết kế bắt mắt hoặc được đánh giá cao trên lý thuyết, đã bộc lộ sự kém hiệu quả khi đưa vào sử dụng thực tế. Dù phải trả giá không nhỏ, cuộc xung đột này vẫn giúp Nga tích lũy kinh nghiệm quan trọng, cải thiện đáng kể khả năng chiến đấu và điều chỉnh tư duy chỉ huy để thích ứng tốt hơn với chiến tranh hiện đại trong tương lai. (Sohu)
Nhiều báo cáo cho thấy Nga đang hướng tới mô hình “chiến tranh robot”, khi tỷ lệ các thiết bị không người lái xuất hiện trên tiền tuyến ngày càng tăng và đóng vai trò ngày càng quan trọng trong tác chiến.
Xu hướng chiến đấu không người lái trên chiến trường Ukraine
Trong các hoạt động trấn áp chiến hào của Ukraine, xe chiến đấu không người lái mang lựu đạn mùi chanh đã cho thấy hiệu quả rõ rệt. Phương tiện này có thể mang cùng lúc 20 quả lựu đạn, nhanh chóng tiếp cận khu vực mục tiêu và tiến hành chế áp lực lượng đối phương. Bên cạnh đó, xe chiến đấu không người lái mang lựu đạn khói kiểu chắn, được trang bị hai bộ ống phóng lựu đạn khói BDSh-5, liên tục bắn lựu đạn khói trong giai đoạn tấn công cuối, tạo màn che cần thiết để hỗ trợ các hoạt động tiến công.
Xe pháo phản lực không người lái kiểu Tillerson được đánh giá là một trong những phương tiện đáng gờm nhất. Hệ thống này được trang bị hai bệ phóng tên lửa UB-16-57, cho phép mang tối đa 32 tên lửa không đối đất S-5 trong mỗi lượt tác chiến. Với vai trò là một hệ thống pháo phản lực chiến thuật, Tillerson có thể cung cấp hỏa lực yểm trợ cho các xe chiến đấu không người lái khác được trang bị súng máy và súng phóng lựu trong các đợt tấn công.
Mạnh mẽ hơn nữa là xe phóng vũ khí nhiệt áp không người lái kiểu Mallow. Phương tiện này được trang bị hai bệ phóng của hệ thống súng phun lửa hạng nặng TOS-1A “Sunburn”. Khi tác chiến, xe có thể lao với tốc độ cao về phía vị trí của Ukraine và phóng đạn nhiệt áp cỡ 220mm, tập trung tấn công các vị trí phòng thủ kiên cố và hệ thống đường hầm, gây ra mối đe dọa lớn đối với lực lượng Ukraine.
Ngoài các phương tiện trên, quân đội Nga còn triển khai các xe chiến đấu không người lái hoạt động theo đàn cùng nhiều thiết bị khác ra chiến trường.
Chiến tranh như chất xúc tác cho hiện đại hóa quân sự Nga
Lịch sử cho thấy chiến tranh khốc liệt thường là chất xúc tác mạnh mẽ cho quá trình hiện đại hóa vũ khí. Dù cuộc xung đột Nga–Ukraine gây ra những tổn thất đáng kể, nó cũng góp phần nâng cao nhanh chóng năng lực tác chiến của quân đội Nga. Thông qua thực chiến, Nga có điều kiện đánh giá chính xác hiệu quả của các loại vũ khí, nhận diện rõ những điểm yếu, đồng thời phát hiện các hạn chế trong hệ thống chỉ huy chưa phù hợp với chiến tranh hiện đại.
Chính môi trường chiến đấu thực tế đã buộc quân đội Nga phải đẩy nhanh quá trình hiện đại hóa trang bị. Nhiều loại vũ khí, dù có thiết kế bắt mắt hoặc được đánh giá cao trên lý thuyết, đã bộc lộ sự kém hiệu quả khi đưa vào sử dụng thực tế. Dù phải trả giá không nhỏ, cuộc xung đột này vẫn giúp Nga tích lũy kinh nghiệm quan trọng, cải thiện đáng kể khả năng chiến đấu và điều chỉnh tư duy chỉ huy để thích ứng tốt hơn với chiến tranh hiện đại trong tương lai. (Sohu)