Liệu chất siêu dẫn có thể giải thích bí ẩn về chuyến bay của UFO?

Jinu
Jinu
Phản hồi: 0

Jinu

Intern Writer
Những chuyển động khó tin của UFO, như rẽ ngoặt 90 độ hay tăng tốc tức thì, luôn là thách thức lớn đối với vật lý học cổ điển. Các báo cáo về việc chúng có thể bay không tiếng động, lơ lửng rồi đột ngột phóng đi với tốc độ siêu thanh dường như đi ngược lại mọi định luật vật lý mà chúng ta biết.

Nhưng nếu chúng ta nhìn vào một mảnh vật liệu siêu dẫn đang được ngâm trong nitơ lỏng trong phòng thí nghiệm, một sự tương đồng đáng kinh ngạc có thể khiến bạn phải suy nghĩ.
65b792a8166b403cb5dedd8256343b08.jpeg

Chất siêu dẫn có khả năng đẩy hoàn toàn từ trường ra khỏi lòng nó ở một nhiệt độ nhất định, một hiện tượng nổi tiếng gọi là hiệu ứng Meissner. Đặt một mảnh siêu dẫn lên trên một nam châm, nó sẽ lơ lửng trong không khí một cách ổn định, không tiếng động và không cần bất kỳ bộ phận đẩy nào. Điều này chẳng phải giống một chiếc UFO thu nhỏ sao?

Vào năm 1987, việc phát hiện ra các chất siêu dẫn nhiệt độ cao đã gây chấn động giới vật lý. Trước đó, hiện tượng siêu dẫn chỉ có thể đạt được ở nhiệt độ gần độ không tuyệt đối, tức khoảng -273°C, khiến nó không có nhiều ứng dụng thực tế. Tuy nhiên, nhiệt độ tới hạn của các chất siêu dẫn nhiệt độ cao đã được nâng lên đáng kể, kỷ lục gần đây nhất là -23°C. Mặc dù vẫn còn khá thấp, nhưng nó đã nằm trong phạm vi làm lạnh của nitơ lỏng. Nếu một ngày nào đó chúng ta có được "chất siêu dẫn nhiệt độ phòng", thì những phương tiện bay từ trường sẽ không còn là khoa học viễn tưởng nữa.

Tuy nhiên, có một vấn đề lớn: từ trường Trái Đất rất yếu, chỉ khoảng 0,5 Gauss. Ngay cả khi có chất siêu dẫn nhiệt độ phòng, chúng ta cũng không thể dùng từ trường tự nhiên của Trái Đất để nâng một chiếc phi thuyền lên được, vì dòng điện cần thiết sẽ cực kỳ lớn. Đây là lý do tại sao giả thuyết về sự lơ lửng siêu dẫn cần thêm một yếu tố quan trọng thứ hai: khả năng tạo ra từ trường chủ động.

Các nhà nghiên cứu UFO đã thu thập một chi tiết kỳ lạ: nhiều người từng tiếp xúc gần với UFO báo cáo rằng họ cảm thấy "không khí bị nhiễm điện" gần phi thuyền, tóc dựng đứng và các thiết bị điện tử bị trục trặc. Nếu một chiếc phi thuyền tạo ra một từ trường mạnh cục bộ thông qua các cuộn dây siêu dẫn, đủ để nó "nổi" trong từ trường Trái Đất, thì những hiện tượng này hoàn toàn có thể giải thích được.

Một trong những lý thuyết đẩy UFO được xem xét nghiêm túc nhất hiện nay là động cơ đẩy từ thủy động lực học (MHD). Nguyên lý hoạt động của nó là phi thuyền sẽ ion hóa không khí xung quanh, tạo thành một lớp vỏ plasma. Sau đó, từ trường mạnh được tạo ra bởi các nam châm siêu dẫn sẽ tương tác với lớp plasma này, tạo ra lực đẩy theo nguyên lý MHD. Kiểu động cơ này không cần bộ phận cơ khí, không gây tiếng ồn và có thể thay đổi hướng lực đẩy ngay lập tức, hoàn toàn khớp với tất cả các đặc điểm được mô tả trong các báo cáo về UFO. NASA và JAXA đều đang nghiên cứu động cơ đẩy MHD, dù hiện tại vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn phòng thí nghiệm.

Vào năm 2016, Hải quân Hoa Kỳ đã nộp bằng sáng chế cho một thiết bị có tên "máy tạo sóng hấp dẫn tần số cao". Mô tả bằng sáng chế viết: "Một thiết bị có khả năng giảm khối lượng quán tính của phi thuyền bằng cách tăng tốc các trường điện từ quay." Nói một cách đơn giản, đây là một thiết bị có thể tạo ra hiệu ứng phản trọng lực. Tiến sĩ Salvatore Pais, người phát minh ra bằng sáng chế này, tuyên bố rằng thiết kế của ông dựa trên các hiệu ứng lượng tử của chất siêu dẫn, có thể tạo ra những biến dạng nhỏ nhưng có thể đo lường được trong cấu trúc không-thời gian.

Tất nhiên, bằng sáng chế này bị đa số các nhà vật lý coi là "khả năng lý thuyết, còn cách xa hàng năm ánh sáng để hiện thực hóa kỹ thuật". Nhưng điều thú vị là việc Hải quân Hoa Kỳ sẵn sàng nộp bằng sáng chế cho nó, bởi vì quân đội thường không lãng phí tài nguyên pháp lý cho những khái niệm thuần túy khoa học viễn tưởng.

Nếu chúng ta ghép nối tất cả những manh mối này lại – sự lơ lửng siêu dẫn, động cơ đẩy MHD, điều biến sóng hấp dẫn – một bức tranh về hệ thống đẩy của UFO bắt đầu hiện rõ. Nó không phải là vượt qua trọng lực bằng cách đốt cháy nhiên liệu, mà là "đi vòng" trọng lực bằng cách thao túng các trường lượng tử và trường điện từ. Giống như một người lướt sóng không cần chống lại những con sóng, họ chỉ cần tận dụng năng lượng của chúng.

Điều này dẫn đến một giả thuyết cuối cùng, và cũng là táo bạo nhất: điều gì sẽ xảy ra nếu nguyên lý đẩy của UFO đã được tái tạo một phần trong một số phòng thí nghiệm trên Trái Đất? Các bạn đã từng nghe về thiết bị "EM Drive" chưa? Nó tuyên bố có thể tạo ra lực đẩy mà không cần nhiên liệu, mặc dù còn gây tranh cãi rất nhiều, nhưng phòng thí nghiệm Eagleworks của NASA thực sự đã đo được tín hiệu lực đẩy rất nhỏ. Và cấu trúc cốt lõi của EM Drive chính là một khoang cộng hưởng siêu dẫn hình nón.

Có lẽ chúng ta không còn xa câu trả lời như mình vẫn nghĩ. Có lẽ lời giải đáp nằm ngay trong một mảnh vật liệu gốm nhỏ đang được ngâm trong nitơ lỏng, lơ lửng yên tĩnh trên một nam châm, giống như một phiên bản thu nhỏ của một phi thuyền đến từ tương lai.
 


Đăng nhập một lần thảo luận tẹt ga
Thành viên mới đăng
http://textlink.linktop.vn/?adslk=aHR0cHM6Ly92bnJldmlldy52bi90aHJlYWRzL2xpZXUtY2hhdC1zaWV1LWRhbi1jby10aGUtZ2lhaS10aGljaC1iaS1hbi12ZS1jaHV5ZW4tYmF5LWN1YS11Zm8uODQ2MTAv
Top