ThanhDat
Intern Writer
Tổ chức tiệc nướng hay thậm chí hòa nhạc ngay trên boong tàu sân bay là hình ảnh không hiếm với quân đội Mỹ. Những bức ảnh lính Mỹ vui vẻ nướng thịt, nghe nhạc giữa đại dương luôn khiến nhiều người đặt câu hỏi: Vì sao Trung Quốc, dù cũng là cường quốc sở hữu tàu sân bay, lại không làm điều tương tự?
Câu trả lời không nằm ở việc “không thể”, mà là “không cần thiết”. Đằng sau sự khác biệt này là ba yếu tố cốt lõi: trình độ phát triển quân sự, văn hóa – kỷ luật quân đội và định hướng chiến lược của mỗi quốc gia.
Trong khi đó, Trung Quốc hiện mới có ba tàu sân bay gồm Liêu Ninh, Sơn Đông và Phúc Kiến. Mỗi tàu đều phải đảm nhiệm khối lượng công việc rất lớn, từ huấn luyện phi công, thử nghiệm chiến thuật đến phối hợp tác chiến liên quân. Riêng tàu Phúc Kiến vẫn đang trong quá trình hoàn thiện và thu thập dữ liệu vận hành hệ thống máy phóng điện từ, khiến sĩ quan và thủy thủ gần như không có “khoảng trống” cho các hoạt động mang tính thư giãn.
Ngoài ra, tàu sân bay Mỹ đã vận hành hơn nửa thế kỷ, với quy trình bảo trì ổn định và đội ngũ nhân sự giàu kinh nghiệm. Ngược lại, chương trình tàu sân bay của Trung Quốc chỉ thực sự bắt đầu từ năm 2012, buộc họ phải tập trung tối đa vào tích lũy kinh nghiệm, giống như một người mới vào nghề cần ưu tiên học hỏi hơn là tận hưởng.
Ngược lại, quân đội Trung Quốc duy trì kỷ luật rất nghiêm ngặt, đặc biệt là trên tàu chiến. Việc sử dụng lửa trần, hút thuốc hay bất kỳ hoạt động nào tiềm ẩn rủi ro cháy nổ đều bị hạn chế tối đa. Với một tàu sân bay có giá trị lên tới hàng trăm tỷ đô la Mỹ, yếu tố an toàn luôn được đặt lên hàng đầu.
Tuy nhiên, kỷ luật cao không đồng nghĩa với đời sống tinh thần nghèo nàn. Trên tàu sân bay Trung Quốc vẫn có phòng tập, rạp chiếu phim, thư viện và nhiều hoạt động sinh hoạt tập thể như gói bánh, viết thư về nhà, hát karaoke hay chơi thể thao vào các dịp lễ.
Trái lại, tàu sân bay Trung Quốc hiện tập trung gần như tuyệt đối vào huấn luyện thực chiến. Mỗi chuyến ra khơi đều gắn với các bài tập cường độ cao như mô phỏng gây nhiễu điện tử, cất cánh hạ cánh trong điều kiện khắc nghiệt và phối hợp tác chiến phức tạp. Điều này buộc thủy thủ đoàn phải duy trì trạng thái sẵn sàng cao độ, ít chỗ cho những hoạt động mang tính trình diễn.
Trong tương lai, khi Trung Quốc tiếp tục hạ thủy thêm tàu sân bay và làm chủ các công nghệ then chốt, cách tiếp cận này có thể sẽ thay đổi. Nhưng ở thời điểm hiện tại, sự “nghiêm túc” trên boong tàu phản ánh rõ ưu tiên chiến lược: tập trung bắt kịp và hoàn thiện năng lực cốt lõi.
Nhìn bề ngoài, việc có hay không tổ chức tiệc nướng trên boong tàu tưởng chừng chỉ là khác biệt lối sống. Thực chất, đó là tấm gương phản chiếu sức mạnh và giai đoạn phát triển của mỗi quốc gia. Khi không còn đặt câu hỏi “tại sao không giống họ”, mà tập trung vào mục tiêu dài hạn của riêng mình, đó mới là dấu hiệu cho thấy một lực lượng hải quân đang trưởng thành thực sự. (Sohu)
Câu trả lời không nằm ở việc “không thể”, mà là “không cần thiết”. Đằng sau sự khác biệt này là ba yếu tố cốt lõi: trình độ phát triển quân sự, văn hóa – kỷ luật quân đội và định hướng chiến lược của mỗi quốc gia.
Sự khác biệt về số lượng và mức độ khai thác tàu sân bay
Hải quân Mỹ hiện sở hữu 11 tàu sân bay chạy bằng năng lượng hạt nhân, một con số cho phép họ luân phiên sử dụng: tàu làm nhiệm vụ tác chiến, tàu huấn luyện, tàu bảo dưỡng và cả những tàu tham gia các hoạt động mang tính biểu trưng. Với mật độ khai thác như vậy, việc có thời gian trống để tổ chức tiệc nướng hay hoạt động giải trí trên boong tàu là điều dễ hiểu.
Trong khi đó, Trung Quốc hiện mới có ba tàu sân bay gồm Liêu Ninh, Sơn Đông và Phúc Kiến. Mỗi tàu đều phải đảm nhiệm khối lượng công việc rất lớn, từ huấn luyện phi công, thử nghiệm chiến thuật đến phối hợp tác chiến liên quân. Riêng tàu Phúc Kiến vẫn đang trong quá trình hoàn thiện và thu thập dữ liệu vận hành hệ thống máy phóng điện từ, khiến sĩ quan và thủy thủ gần như không có “khoảng trống” cho các hoạt động mang tính thư giãn.
Ngoài ra, tàu sân bay Mỹ đã vận hành hơn nửa thế kỷ, với quy trình bảo trì ổn định và đội ngũ nhân sự giàu kinh nghiệm. Ngược lại, chương trình tàu sân bay của Trung Quốc chỉ thực sự bắt đầu từ năm 2012, buộc họ phải tập trung tối đa vào tích lũy kinh nghiệm, giống như một người mới vào nghề cần ưu tiên học hỏi hơn là tận hưởng.
Kỷ luật và văn hóa quân đội
Quân đội Mỹ nổi tiếng với môi trường tương đối cởi mở. Lính Mỹ có thể mặc trang phục thoải mái, nghe nhạc, chơi thể thao hay tham gia các hoạt động giải trí trên tàu sân bay. Điều này phản ánh đặc trưng của một lực lượng quân sự chuyên nghiệp lâu đời, nơi tinh thần cá nhân và sự thoải mái được coi là yếu tố giúp duy trì hiệu suất dài hạn.
Ngược lại, quân đội Trung Quốc duy trì kỷ luật rất nghiêm ngặt, đặc biệt là trên tàu chiến. Việc sử dụng lửa trần, hút thuốc hay bất kỳ hoạt động nào tiềm ẩn rủi ro cháy nổ đều bị hạn chế tối đa. Với một tàu sân bay có giá trị lên tới hàng trăm tỷ đô la Mỹ, yếu tố an toàn luôn được đặt lên hàng đầu.
Tuy nhiên, kỷ luật cao không đồng nghĩa với đời sống tinh thần nghèo nàn. Trên tàu sân bay Trung Quốc vẫn có phòng tập, rạp chiếu phim, thư viện và nhiều hoạt động sinh hoạt tập thể như gói bánh, viết thư về nhà, hát karaoke hay chơi thể thao vào các dịp lễ.
Định hướng chiến lược và ưu tiên tác chiến
Các chuyến triển khai toàn cầu của tàu sân bay Mỹ phần lớn mang tính răn đe và phô trương sức mạnh. Trong bối cảnh đó, tiệc nướng hay hòa nhạc trên boong vừa giúp giảm căng thẳng cho binh sĩ, vừa gửi đi thông điệp về sự tự tin chiến lược.Trái lại, tàu sân bay Trung Quốc hiện tập trung gần như tuyệt đối vào huấn luyện thực chiến. Mỗi chuyến ra khơi đều gắn với các bài tập cường độ cao như mô phỏng gây nhiễu điện tử, cất cánh hạ cánh trong điều kiện khắc nghiệt và phối hợp tác chiến phức tạp. Điều này buộc thủy thủ đoàn phải duy trì trạng thái sẵn sàng cao độ, ít chỗ cho những hoạt động mang tính trình diễn.
Trong tương lai, khi Trung Quốc tiếp tục hạ thủy thêm tàu sân bay và làm chủ các công nghệ then chốt, cách tiếp cận này có thể sẽ thay đổi. Nhưng ở thời điểm hiện tại, sự “nghiêm túc” trên boong tàu phản ánh rõ ưu tiên chiến lược: tập trung bắt kịp và hoàn thiện năng lực cốt lõi.
Nhìn bề ngoài, việc có hay không tổ chức tiệc nướng trên boong tàu tưởng chừng chỉ là khác biệt lối sống. Thực chất, đó là tấm gương phản chiếu sức mạnh và giai đoạn phát triển của mỗi quốc gia. Khi không còn đặt câu hỏi “tại sao không giống họ”, mà tập trung vào mục tiêu dài hạn của riêng mình, đó mới là dấu hiệu cho thấy một lực lượng hải quân đang trưởng thành thực sự. (Sohu)