Linh Pham
Intern Writer
Trong Tây du ký, từ lúc sinh ra từ đá cho đến ngày đắc đạo thành Phật, Tôn Ngộ Không đã tiếp xúc với vô số thần tiên, Phật tổ và yêu ma. Không ít người tỏ ra thân thiện, nhưng nếu xét về lòng tốt thuần túy, sự bao dung và đối đãi không vụ lợi, thì thực sự chỉ có ba nhân vật được xem là chân thành nhất với Mỹ Hầu Vương.
Người đầu tiên và quan trọng nhất chính là Bồ Đề *****, ân sư khai đạo cho Tôn Ngộ Không. Lòng tốt của Bồ Đề ***** thể hiện ở sự hy sinh thầm lặng của một người thầy chân chính. Ông không chỉ nhìn thấu tư chất đặc biệt của Thạch Hầu mà còn tận tâm truyền dạy đạo lý tu hành cùng những bản lĩnh kinh thiên động địa như bảy mươi hai phép biến hóa và Cân Đẩu Vân. Những năng lực này chính là nền tảng giúp Tôn Ngộ Không tung hoành tam giới về sau. Việc Bồ Đề ***** đuổi Ngộ Không rời sơn môn và nghiêm cấm tiết lộ danh tính sư phụ bề ngoài tưởng như lạnh lùng, nhưng thực chất lại là cách bảo vệ học trò. Sự thần bí ấy khiến các thế lực lớn không dám tùy tiện động đến Ngộ Không, bởi không ai biết rõ vị đại tiên nào đang đứng sau chống lưng cho con khỉ đá ngông cuồng.
Người thứ hai là Ngọc Hoàng Thượng Đế, nhân vật thường bị hiểu lầm là ghét Tôn Ngộ Không vì sự kiện đại náo Thiên cung. Thực tế, nếu nhìn vào cách đối đãi, có thể thấy Ngọc Hoàng dành cho Ngộ Không một sự bao dung hiếm thấy. Trong tam giới, gần như không ai dám xúc phạm Ngọc Hoàng bằng lời lẽ ngông cuồng hay đứng giữa Linh Tiêu Bảo Điện mà vạch tội thiên đình, vậy mà Ngộ Không nhiều lần làm như thế vẫn không bị trừng phạt ngay lập tức. Thay vì tiêu diệt từ đầu, Ngọc Hoàng liên tục phong chức cho Ngộ Không, từ Bật Mã Ôn đến Tề Thiên Đại Thánh, tạo cơ hội để thu phục và cảm hóa một nhân tài có cá tính quá mạnh. Sự ưu ái ấy cho thấy Ngọc Hoàng không chỉ nhẫn nhịn mà còn thực sự trân trọng tài năng độc nhất vô nhị của con khỉ đá.
Người thứ ba là Đông Hải Long Vương Ngao Quảng, nhân vật thể hiện rõ nhất sự chân thành và trung thành với Tôn Ngộ Không. Nếu Bồ Đề ***** là thầy, Ngọc Hoàng là minh chủ, thì Ngao Quảng lại giống như một bằng hữu tri kỷ lâu năm. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, Long Vương đã hào phóng trao cho Ngộ Không Gậy Như Ý – bảo vật trấn hải vô cùng quan trọng – cùng bộ giáp vàng quý giá mà không hề tính toán thiệt hơn. Trong những kiếp nạn sau này, mỗi khi Ngộ Không gặp khó khăn, chỉ cần lên tiếng, Đông Hải Long Vương đều sẵn sàng xuất hiện hỗ trợ, từ việc đem binh cứu viện cho đến cầu mưa giải hạn. Đặc biệt, khi Tôn Ngộ Không mâu thuẫn với Đường Tăng và bỏ đi, chính Ngao Quảng là người dùng lời lẽ chân tình khuyên nhủ, giúp Đại Thánh quay lại con đường chính đạo và tiếp tục phò tá sư phụ.
Ba nhân vật này đại diện cho ba kiểu lòng tốt khác nhau nhưng đều xuất phát từ sự chân thành: Bồ Đề ***** cho đi mà không cầu báo đáp, Ngọc Hoàng Thượng Đế khoan dung và trọng dụng nhân tài, còn Đông Hải Long Vương đối đãi bằng tình bằng hữu cung kính. Trong thế giới đầy mưu mô và thử thách của Tây du ký, họ là những người hiếm hoi thực sự tốt với Tôn Ngộ Không mà không đặt lợi ích cá nhân lên hàng đầu. Dù có thể gây tranh cãi khi nhiều người cho rằng Đường Tăng hay các sư đệ mới là những người gắn bó nhất, nhưng xét kỹ hành động và cách đối xử, ba nhân vật này vẫn là những người nổi bật nhất về lòng chân tình dành cho Mỹ Hầu Vương.
Người đầu tiên và quan trọng nhất chính là Bồ Đề *****, ân sư khai đạo cho Tôn Ngộ Không. Lòng tốt của Bồ Đề ***** thể hiện ở sự hy sinh thầm lặng của một người thầy chân chính. Ông không chỉ nhìn thấu tư chất đặc biệt của Thạch Hầu mà còn tận tâm truyền dạy đạo lý tu hành cùng những bản lĩnh kinh thiên động địa như bảy mươi hai phép biến hóa và Cân Đẩu Vân. Những năng lực này chính là nền tảng giúp Tôn Ngộ Không tung hoành tam giới về sau. Việc Bồ Đề ***** đuổi Ngộ Không rời sơn môn và nghiêm cấm tiết lộ danh tính sư phụ bề ngoài tưởng như lạnh lùng, nhưng thực chất lại là cách bảo vệ học trò. Sự thần bí ấy khiến các thế lực lớn không dám tùy tiện động đến Ngộ Không, bởi không ai biết rõ vị đại tiên nào đang đứng sau chống lưng cho con khỉ đá ngông cuồng.
Người thứ hai là Ngọc Hoàng Thượng Đế, nhân vật thường bị hiểu lầm là ghét Tôn Ngộ Không vì sự kiện đại náo Thiên cung. Thực tế, nếu nhìn vào cách đối đãi, có thể thấy Ngọc Hoàng dành cho Ngộ Không một sự bao dung hiếm thấy. Trong tam giới, gần như không ai dám xúc phạm Ngọc Hoàng bằng lời lẽ ngông cuồng hay đứng giữa Linh Tiêu Bảo Điện mà vạch tội thiên đình, vậy mà Ngộ Không nhiều lần làm như thế vẫn không bị trừng phạt ngay lập tức. Thay vì tiêu diệt từ đầu, Ngọc Hoàng liên tục phong chức cho Ngộ Không, từ Bật Mã Ôn đến Tề Thiên Đại Thánh, tạo cơ hội để thu phục và cảm hóa một nhân tài có cá tính quá mạnh. Sự ưu ái ấy cho thấy Ngọc Hoàng không chỉ nhẫn nhịn mà còn thực sự trân trọng tài năng độc nhất vô nhị của con khỉ đá.
Người thứ ba là Đông Hải Long Vương Ngao Quảng, nhân vật thể hiện rõ nhất sự chân thành và trung thành với Tôn Ngộ Không. Nếu Bồ Đề ***** là thầy, Ngọc Hoàng là minh chủ, thì Ngao Quảng lại giống như một bằng hữu tri kỷ lâu năm. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, Long Vương đã hào phóng trao cho Ngộ Không Gậy Như Ý – bảo vật trấn hải vô cùng quan trọng – cùng bộ giáp vàng quý giá mà không hề tính toán thiệt hơn. Trong những kiếp nạn sau này, mỗi khi Ngộ Không gặp khó khăn, chỉ cần lên tiếng, Đông Hải Long Vương đều sẵn sàng xuất hiện hỗ trợ, từ việc đem binh cứu viện cho đến cầu mưa giải hạn. Đặc biệt, khi Tôn Ngộ Không mâu thuẫn với Đường Tăng và bỏ đi, chính Ngao Quảng là người dùng lời lẽ chân tình khuyên nhủ, giúp Đại Thánh quay lại con đường chính đạo và tiếp tục phò tá sư phụ.
Ba nhân vật này đại diện cho ba kiểu lòng tốt khác nhau nhưng đều xuất phát từ sự chân thành: Bồ Đề ***** cho đi mà không cầu báo đáp, Ngọc Hoàng Thượng Đế khoan dung và trọng dụng nhân tài, còn Đông Hải Long Vương đối đãi bằng tình bằng hữu cung kính. Trong thế giới đầy mưu mô và thử thách của Tây du ký, họ là những người hiếm hoi thực sự tốt với Tôn Ngộ Không mà không đặt lợi ích cá nhân lên hàng đầu. Dù có thể gây tranh cãi khi nhiều người cho rằng Đường Tăng hay các sư đệ mới là những người gắn bó nhất, nhưng xét kỹ hành động và cách đối xử, ba nhân vật này vẫn là những người nổi bật nhất về lòng chân tình dành cho Mỹ Hầu Vương.