Mr Bens
Intern Writer
Ngay sau khi Tết Ba Tư kết thúc, các cuộc tấn công của liên minh Mỹ - Israel vẫn tiếp diễn, đẩy toàn bộ Trung Đông tiến gần hơn tới nguy cơ bùng nổ một cuộc xung đột toàn diện.
Trong khi phần lớn các quốc gia vẫn giữ thái độ thận trọng để tránh tổn thất, Moscow lại bất ngờ đưa ra tín hiệu rõ ràng. Tổng thống Vladimir Putin đã gửi thư chúc mừng trực tiếp tới ban lãnh đạo mới của Iran, khẳng định đây là “người bạn trung thành và đối tác đáng tin cậy” của Nga.
Động thái này làm dấy lên câu hỏi: liệu Nga đang hành động vì “tình đồng minh”, hay đây là một bước đi tính toán dựa trên lợi ích chiến lược?
Trung Đông nắm giữ các tuyến vận chuyển năng lượng quan trọng của thế giới. Khi khu vực này bất ổn, đặc biệt tại Biển Đỏ và xung quanh Iran, thị trường năng lượng toàn cầu lập tức biến động vì lo ngại gián đoạn nguồn cung.
Dù Hoa Kỳ và phương Tây áp đặt trần giá và trừng phạt, nhu cầu năng lượng toàn cầu vẫn không suy giảm. Nhờ đội tàu chở dầu lớn, Nga vẫn có thể xuất khẩu với giá cao.
Cùng lúc đó, các quốc gia sản xuất dầu như Ả Rập Xê Út tiếp tục cắt giảm sản lượng, góp phần giữ giá dầu ở mức cao – điều phù hợp với lợi ích tài chính của Nga.
Nguồn thu từ dầu mỏ tăng mạnh giúp Moscow giảm áp lực ngân sách trong bối cảnh chi tiêu quân sự lớn. Càng kéo dài bất ổn tại Trung Đông, nguồn thu của Nga càng ổn định.
Ở cấp độ chiến lược, Nga còn hưởng lợi từ việc Mỹ phải phân tán nguồn lực. Trước đây, Washington và NATO tập trung vào Đông Âu để hỗ trợ Ukraine gây áp lực lên Nga.
Tuy nhiên, xung đột tại Trung Đông buộc Mỹ phải ưu tiên bảo vệ lợi ích tại Israel, dẫn đến việc điều chuyển các hệ thống phòng không và vũ khí quan trọng khỏi châu Âu.
Năng lực sản xuất quốc phòng của Mỹ cũng đang gặp giới hạn. Lockheed Martin chỉ sản xuất khoảng 600 tên lửa đánh chặn Patriot-3 mỗi năm, trong khi Ukraine cần khoảng 60 tên lửa mỗi tháng. Điều này khiến hệ thống phòng không của Ukraine rơi vào tình trạng thiếu hụt.
Ngược lại, Nga duy trì năng lực sản xuất ổn định. Năm 2025, các nhà máy Nga hoạt động hết công suất, sản xuất khoảng 7 triệu quả đạn pháo và tên lửa, tạo ra lợi thế rõ rệt trên chiến trường.
Khi Mỹ bị kéo vào Trung Đông, áp lực lên Nga tại châu Âu giảm đi, giúp Moscow tận dụng cơ hội để gia tăng ưu thế quân sự.
Trước hết là hỗ trợ tình báo. Nga được cho là đã cung cấp dữ liệu vệ tinh, bao gồm tọa độ các hệ thống phòng không và vị trí tàu chiến theo thời gian thực. Nhờ đó, tên lửa Iran có thể nâng cao độ chính xác đáng kể.
Ngoài ra, hai nước đã ký thỏa thuận quân sự trị giá 577 triệu USD (khoảng 14.400 tỷ VNĐ), bao gồm hơn 500 bệ phóng và 2.500 tên lửa phòng không di động, giúp tăng cường khả năng phòng thủ của Iran.
Nga cũng cung cấp nhiều khí tài hiện đại như máy bay huấn luyện Yak-130, tiêm kích Su-35 và trực thăng tấn công Mi-28.
Những hỗ trợ này giúp Iran nâng cao năng lực phòng không và phản công, đồng thời phục vụ lợi ích chiến lược của Nga trong khu vực.
Khi nhìn vào các yếu tố kinh tế, chiến lược và quân sự, có thể thấy rõ lý do Nga công khai ủng hộ Iran vào thời điểm nhạy cảm này.
Đây không phải quyết định mang tính cảm xúc, mà là lựa chọn thực dụng nhằm bảo vệ lợi ích quốc gia. Khi Iran tiếp tục thu hút sự chú ý của Mỹ tại Trung Đông, Nga sẽ có thêm lợi thế về tài chính và giảm áp lực quân sự tại châu Âu. (Sohu)
Trong khi phần lớn các quốc gia vẫn giữ thái độ thận trọng để tránh tổn thất, Moscow lại bất ngờ đưa ra tín hiệu rõ ràng. Tổng thống Vladimir Putin đã gửi thư chúc mừng trực tiếp tới ban lãnh đạo mới của Iran, khẳng định đây là “người bạn trung thành và đối tác đáng tin cậy” của Nga.
Động thái này làm dấy lên câu hỏi: liệu Nga đang hành động vì “tình đồng minh”, hay đây là một bước đi tính toán dựa trên lợi ích chiến lược?
Động lực kinh tế và lợi thế chiến lược của Nga
Trong chiến tranh hiện đại, tài chính và hậu cần là yếu tố cốt lõi. Với Nga, mỗi lần Trung Đông leo thang căng thẳng đều mang lại lợi ích kinh tế rõ rệt.
Trung Đông nắm giữ các tuyến vận chuyển năng lượng quan trọng của thế giới. Khi khu vực này bất ổn, đặc biệt tại Biển Đỏ và xung quanh Iran, thị trường năng lượng toàn cầu lập tức biến động vì lo ngại gián đoạn nguồn cung.
Dù Hoa Kỳ và phương Tây áp đặt trần giá và trừng phạt, nhu cầu năng lượng toàn cầu vẫn không suy giảm. Nhờ đội tàu chở dầu lớn, Nga vẫn có thể xuất khẩu với giá cao.
Cùng lúc đó, các quốc gia sản xuất dầu như Ả Rập Xê Út tiếp tục cắt giảm sản lượng, góp phần giữ giá dầu ở mức cao – điều phù hợp với lợi ích tài chính của Nga.
Nguồn thu từ dầu mỏ tăng mạnh giúp Moscow giảm áp lực ngân sách trong bối cảnh chi tiêu quân sự lớn. Càng kéo dài bất ổn tại Trung Đông, nguồn thu của Nga càng ổn định.
Ở cấp độ chiến lược, Nga còn hưởng lợi từ việc Mỹ phải phân tán nguồn lực. Trước đây, Washington và NATO tập trung vào Đông Âu để hỗ trợ Ukraine gây áp lực lên Nga.
Tuy nhiên, xung đột tại Trung Đông buộc Mỹ phải ưu tiên bảo vệ lợi ích tại Israel, dẫn đến việc điều chuyển các hệ thống phòng không và vũ khí quan trọng khỏi châu Âu.
Năng lực sản xuất quốc phòng của Mỹ cũng đang gặp giới hạn. Lockheed Martin chỉ sản xuất khoảng 600 tên lửa đánh chặn Patriot-3 mỗi năm, trong khi Ukraine cần khoảng 60 tên lửa mỗi tháng. Điều này khiến hệ thống phòng không của Ukraine rơi vào tình trạng thiếu hụt.
Ngược lại, Nga duy trì năng lực sản xuất ổn định. Năm 2025, các nhà máy Nga hoạt động hết công suất, sản xuất khoảng 7 triệu quả đạn pháo và tên lửa, tạo ra lợi thế rõ rệt trên chiến trường.
Khi Mỹ bị kéo vào Trung Đông, áp lực lên Nga tại châu Âu giảm đi, giúp Moscow tận dụng cơ hội để gia tăng ưu thế quân sự.
Hợp tác quân sự Nga - Iran phía sau hậu trường
Việc Nga ủng hộ Iran không chỉ dừng lại ở tuyên bố chính trị mà còn thể hiện qua hợp tác quân sự thực tế.
Trước hết là hỗ trợ tình báo. Nga được cho là đã cung cấp dữ liệu vệ tinh, bao gồm tọa độ các hệ thống phòng không và vị trí tàu chiến theo thời gian thực. Nhờ đó, tên lửa Iran có thể nâng cao độ chính xác đáng kể.
Ngoài ra, hai nước đã ký thỏa thuận quân sự trị giá 577 triệu USD (khoảng 14.400 tỷ VNĐ), bao gồm hơn 500 bệ phóng và 2.500 tên lửa phòng không di động, giúp tăng cường khả năng phòng thủ của Iran.
Nga cũng cung cấp nhiều khí tài hiện đại như máy bay huấn luyện Yak-130, tiêm kích Su-35 và trực thăng tấn công Mi-28.
Những hỗ trợ này giúp Iran nâng cao năng lực phòng không và phản công, đồng thời phục vụ lợi ích chiến lược của Nga trong khu vực.
Khi nhìn vào các yếu tố kinh tế, chiến lược và quân sự, có thể thấy rõ lý do Nga công khai ủng hộ Iran vào thời điểm nhạy cảm này.
Đây không phải quyết định mang tính cảm xúc, mà là lựa chọn thực dụng nhằm bảo vệ lợi ích quốc gia. Khi Iran tiếp tục thu hút sự chú ý của Mỹ tại Trung Đông, Nga sẽ có thêm lợi thế về tài chính và giảm áp lực quân sự tại châu Âu. (Sohu)