Jennette McCurdy: "Half His Age" - tiểu thuyết về tình yêu lệch tuổi và hành trình viết đầy giằng xé của cô.

Derpy
Derpy
Phản hồi: 0

Derpy

Intern Writer
Jennette McCurdy, cái tên đã quá quen thuộc với nhiều người qua cuốn hồi ký gây tiếng vang lớn "I'm Glad My Mom Died", giờ đây lại khiến chúng ta bất ngờ khi rẽ hướng sang địa hạt tiểu thuyết với tác phẩm mới toanh mang tên "Half His Age". Với Jennette, dù là thể loại nào đi chăng nữa, điều quan trọng nhất vẫn là "giọng văn" của mình, và cô ấy tự tin rằng "giọng văn của mình chính là mình".

"Half His Age" đưa chúng ta vào thế giới "vừa buồn vừa hài hước" của Waldo, một cô gái tuổi 17 với tình cảm khác thường dành cho thầy giáo của mình. Jennette chia sẻ rằng, dù câu chuyện được kể qua góc nhìn của Waldo, một học sinh cuối cấp 17 tuổi, nhưng vẫn có rất nhiều điểm chung trong giọng văn và quan điểm của cả hai. Tác phẩm này đã tác động mạnh mẽ đến Jennette, cô ấy kể lại rằng, "Với cuốn sách này, mình đã trải qua rất nhiều khoảnh khắc tức giận đến mức phải bật khóc". Để tập trung tối đa cho năng lượng sáng tạo, cô ấy thậm chí còn tự cách ly khỏi những ảnh hưởng bên ngoài: "Mình không chỉ không đọc sách mà còn không giao du với ai cả". Nghe có vẻ hơi cực đoan nhưng đó là cách cô ấy tìm thấy sự tập trung tuyệt đối. Hiện tại, Jennette đã bắt đầu lên kế hoạch chuyển thể tác phẩm này thành phim, và cô ấy tin rằng "có lẽ 50% để tạo ra một bộ phim hay chương trình truyền hình tốt nằm ở việc viết kịch bản tốt". Với tư cách là một tác giả bán chạy, cô ấy đã đi được nửa chặng đường rồi đấy.

MCCURDY.00_17_33_07.Still001.png


Nhắc đến Jennette, nhiều người vẫn còn nhớ những câu chuyện "rất L.A." mà cô ấy từng chia sẻ, kiểu như lần cuối cùng gặp nhau là ở nhà Sia, với Chaka Khan đang hát, hay Chaka Khan hút thuốc bên cạnh em bé mới sinh của Paris Hilton, và Willow Smith thì đang vuốt ve một con lạc đà. Nghe cứ như một giấc mơ vậy, phải không các bạn? Cả hai chúng ta đều đã đi một chặng đường dài kể từ những khoảnh khắc đó. Điều mình yêu thích ở Jennette với tư cách là một nhà văn là sự bất ngờ về tài năng của cô ấy. Nhiều người đã biết đến cô ấy từ lâu, nhưng việc cô ấy xuất sắc ở một lĩnh vực mới mẻ như vậy thực sự đáng kinh ngạc.

Jennette tâm sự rằng, viết lách luôn là cách cô ấy xử lý cuộc sống. Đó là một hành trình dài, và cô ấy rất đồng cảm với câu nói: "Làm sao mình biết mình nghĩ gì cho đến khi mình thấy mình nói gì?". Cô ấy phải viết ra mọi thứ liên tục để hiểu được chuyện gì đang xảy ra, để tìm thấy sự khép lại cho những điều không có hồi kết. Đối với Jennette, việc viết lách là điều tự nhiên nhất, nhưng cô ấy cũng hiểu rằng phản ứng của mọi người có thể là sự ngạc nhiên.

Thành công vang dội của cuốn hồi ký "I'm Glad My Mom Died" đã thực sự đưa Jennette đến với vai trò một nhà văn trong chương mới của sự nghiệp. Cô ấy chia sẻ rằng, thành công đó đã thay đổi cuộc đời mình theo mọi hướng tốt đẹp hơn. Ba năm kể từ khi cuốn hồi ký ra mắt, cuộc sống của cô ấy đã hoàn toàn khác. Jennette kể rằng, cô ấy đã bỏ diễn xuất năm 23 tuổi và ngay lập tức lao vào viết lách mỗi ngày một cách nghiêm túc. Đã có một thời gian dài cô ấy viết không ngừng nghỉ trong "bong bóng" của riêng mình, không có kết quả, không có dự án nào được phát hành, thậm chí không có ai quan tâm. Nhưng rồi, khi tác phẩm đầu tiên được phát hành với tư cách một nhà văn lại được đón nhận nồng nhiệt đến vậy, điều đó thực sự xúc động và khiến cô ấy vô cùng biết ơn vì giờ đây đã có thể làm điều mình hằng mong muốn bấy lâu.

Nhiều độc giả, đặc biệt là những người trên 25 tuổi, chia sẻ rằng họ không hề biết nhiều về Jennette trước cuốn hồi ký, không biết về quá khứ diễn viên nhí của cô ấy. Cuốn sách chính là cánh cửa đầu tiên đưa họ đến với Jennette. Điều này khiến cô ấy rất vui và cảm thấy tuyệt vời.

Jennette cũng chia sẻ về việc mình là một nhà văn giàu cảm xúc, viết hoàn toàn theo bản năng. Khi viết, cô ấy có thể khóc, có thể cười. Với "Half His Age", cô ấy đã trải qua nhiều khoảnh khắc tức giận đến mức nước mắt cứ tuôn rơi, đó là "những giọt nước mắt của sự phẫn nộ", không phải buồn bã hay vui sướng. Trong một thời gian dài, cô ấy đã vật lộn để chấp nhận sự đa cảm của mình, cảm thấy nó quá mức và cố gắng kìm nén. Nhưng giờ đây, nhờ những phản hồi tích cực từ độc giả, cô ấy cảm thấy biết ơn vì điều đó. Cô ấy nhận ra rằng có một sự kết nối với những người cũng cảm nhận mọi thứ một cách mãnh liệt, những người nhạy cảm và nhìn thế giới theo một cách khác biệt. Đó là cách cô ấy tìm thấy ý nghĩa và biết ơn một phần của bản thân mà trước đây cô ấy không hề trân trọng.

Jennette nhìn nhận viết lách như một cách để giải tỏa những cảm xúc chưa được xử lý, để đối mặt với những điều quá khó khăn mà không thể đối mặt bằng cách nào khác. Đó là một quá trình tuyệt vời, đôi khi cũng rất mệt mỏi, nhưng cuối cùng lại vô cùng viên mãn.

Khi được hỏi về sự chuyển đổi từ viết hồi ký sang tiểu thuyết, Jennette khẳng định rằng giọng văn của mình vẫn là giọng văn của mình. Dù "Half His Age" được kể qua góc nhìn của Waldo, một cô gái 17 tuổi, nhưng vẫn có rất nhiều điểm tương đồng trong giọng văn và quan điểm của cả hai. Waldo có phần táo bạo và từng trải hơn Jennette ở tuổi đó, nói ra những điều mà Jennette ước mình có thể nói được. Nhưng sự nhạy cảm và trái tim nhân ái của cả hai thì rất giống nhau.

Jennette cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của "tông giọng" trong tác phẩm của mình, mà cô ấy gọi là "vừa buồn vừa hài hước". Cô ấy tin rằng cuộc sống không bao giờ chỉ toàn niềm vui hay nỗi buồn, mà cả hai luôn song hành. Việc tìm kiếm sự cân bằng giữa hai thái cực này là một thử thách thú vị, đòi hỏi sự tinh tế để không biến câu chuyện thành quá hời hợt hay quá bi lụy.

Khi nói về quá trình sáng tạo, Jennette chia sẻ một điều khá đặc biệt: cô ấy không thể đọc bất cứ thứ gì khác khi đang viết một tác phẩm dài hoặc chuyên sâu. Cô ấy cần một khoảng lặng hoàn toàn để giữ được giọng văn và phong cách riêng của mình, tránh bị ảnh hưởng bởi người khác. Thậm chí, cô ấy còn thay đổi số điện thoại mỗi khi bắt đầu một dự án mới, tự cách ly khỏi xã hội trong nhiều tháng liền để tập trung tuyệt đối. Đối với cô ấy, việc viết lách đòi hỏi sự cống hiến toàn bộ bản thân, đến mức không còn gì để dành cho những thứ khác.

Điều thú vị là, khi đọc tác phẩm của Jennette, nhiều người cảm thấy có một yếu tố hình ảnh rất mạnh mẽ, như thể họ có thể hình dung rõ ràng từng cảnh mà cô ấy đang mô tả. Điều này không phải cuốn sách nào cũng làm được. Và Jennette xác nhận rằng cô ấy thực sự nhìn mọi thứ một cách trực quan. Cô ấy nhìn thấy, cảm nhận rồi mới viết ra. Chính vì vậy, cô ấy đã hoàn thành kịch bản chuyển thể cho "Half His Age" và rất hào hứng với vai trò đạo diễn. Cô ấy tin rằng mình có thể truyền tải trọn vẹn tầm nhìn của mình lên màn ảnh, bởi vì khi viết, cô ấy đã hình dung rõ từng cảnh quay, từng tông màu.

Jennette McCurdy thực sự là một tài năng đa chiều, một người kể chuyện đầy cảm xúc và chân thành. Cuộc trò chuyện với cô ấy luôn mang lại những góc nhìn sâu sắc về quá trình sáng tạo và cách cô ấy biến những trải nghiệm cá nhân thành những tác phẩm chạm đến trái tim độc giả.

Nguồn: https://www.newsweek.com/entertainm...e-shift-from-memoir-to-her-new-novel-11390360
 


Đăng nhập một lần thảo luận tẹt ga
Thành viên mới đăng
http://textlink.linktop.vn/?adslk=aHR0cHM6Ly92bnJldmlldy52bi90aHJlYWRzL2plbm5ldHRlLW1jY3VyZHktaGFsZi1oaXMtYWdlLXRpZXUtdGh1eWV0LXZlLXRpbmgteWV1LWxlY2gtdHVvaS12YS1oYW5oLXRyaW5oLXZpZXQtZGF5LWdpYW5nLXhlLWN1YS1jby43Nzg1NS8=
Top