ThanhDat
Intern Writer
Cuộc chạy đua giữa Mỹ và Liên Xô không chỉ diễn ra trên bầu trời hay trong lĩnh vực hạt nhân, mà còn lan xuống tận lòng đất. Sau Thế chiến II, khi hai siêu cường vươn lên thống trị thế giới, họ bước vào cuộc cạnh tranh toàn diện về công nghệ, quân sự và kinh tế. Khi tham vọng không còn dừng ở không gian và vũ khí, họ bắt đầu một mặt trận mới: khoan sâu vào Trái đất để khám phá giới hạn cuối cùng của khoa học địa chất.
Mỹ lựa chọn phương án khoan dưới đáy biển. Tuy nhiên, quyết định này nhanh chóng bộc lộ hạn chế. Tác động của lực nổi từ nước biển đối với hoạt động khoan không được tính toán đầy đủ. Khi mũi khoan đạt độ sâu 315 mét, hàng loạt rào cản công nghệ xuất hiện. Khó khăn kỹ thuật kéo dài, chi phí tăng cao khiến Quốc hội Mỹ bác bỏ dự án vào năm 1966. Dự án kết thúc trong thất bại, nhưng đồng thời lại mở ra một cuộc cạnh tranh mới.
Dự án ban đầu đạt tiến triển tích cực. Tuy nhiên, khi độ sâu tăng lên, các vấn đề nghiêm trọng bắt đầu xuất hiện. Nhiệt độ và áp suất cực cao khiến mũi khoan liên tục hỏng hóc. Các nhà khoa học buộc phải đầu tư mạnh vào công nghệ làm mát. Đồng thời, cấu trúc đá ngầm phức tạp khiến mũi khoan thường xuyên bị kẹt, làm chậm tiến độ và giảm hiệu quả.
Dù vậy, giếng khoan vẫn mang lại những phát hiện đáng chú ý. Ở độ sâu gần 9.500 mét, các nhà khoa học phát hiện một lớp quặng giàu kim loại với hàm lượng vàng vượt 10 gram/tấn và tìm thấy lượng lớn kim cương. Tuy nhiên, do nằm ở độ sâu quá lớn, việc khai thác gần như không khả thi. Những phát hiện này chỉ có giá trị khoa học, không mang lại lợi ích kinh tế thực tế.
Theo thời gian, chi phí đầu tư và hiệu quả thu về ngày càng mất cân đối, làm dấy lên hoài nghi về tính khả thi của dự án. Sau khi Liên Xô tan rã năm 1991, nguồn tài trợ bị gián đoạn, buộc Nga phải dừng dự án. Đến năm 2008, công trình chính thức bị bỏ dở. Ngày nay, chỉ còn lại một giếng khoan được bịt kín bằng nắp kim loại gỉ sét, đánh dấu nơi con người từng chạm tới giới hạn sâu nhất của Trái đất.
Giếng siêu sâu Kola vẫn là giếng khoan nhân tạo sâu nhất từng được thực hiện. Công trình này không chỉ là thành tựu kỹ thuật mà còn là biểu tượng cho cuộc cạnh tranh công nghệ khốc liệt giữa hai siêu cường. Lịch sử của nó cho thấy khoa học luôn gắn liền với thách thức, rủi ro và cả tham vọng địa chính trị. Chính những khó khăn và cạnh tranh đó đã thúc đẩy con người không ngừng tiến sâu hơn vào những điều chưa biết. (Sohu)
Dự án Khoan Moho của Hoa Kỳ và tham vọng chạm tới lớp phủ Trái đất
Vào những năm 1950, Hoa Kỳ khởi động Dự án Khoan Moho với mục tiêu xuyên qua ranh giới Moho – lớp phân cách giữa vỏ và lớp phủ Trái đất. Đây là khu vực có ý nghĩa khoa học lớn, giúp con người hiểu rõ hơn về cấu trúc vỏ Trái đất, nguồn gốc động đất và trạng thái cân bằng động bên trong hành tinh.
Mỹ lựa chọn phương án khoan dưới đáy biển. Tuy nhiên, quyết định này nhanh chóng bộc lộ hạn chế. Tác động của lực nổi từ nước biển đối với hoạt động khoan không được tính toán đầy đủ. Khi mũi khoan đạt độ sâu 315 mét, hàng loạt rào cản công nghệ xuất hiện. Khó khăn kỹ thuật kéo dài, chi phí tăng cao khiến Quốc hội Mỹ bác bỏ dự án vào năm 1966. Dự án kết thúc trong thất bại, nhưng đồng thời lại mở ra một cuộc cạnh tranh mới.
Giếng siêu sâu Kola và cuộc đua công nghệ dưới lòng đất của Liên Xô
Năm 1970, Liên Xô khởi động dự án Giếng siêu sâu Kola trên bán đảo Kola, với quyết tâm vượt qua Mỹ. Khác với phương án khoan dưới biển của Mỹ, Liên Xô lựa chọn khoan trên đất liền, phương pháp được xem là đơn giản hơn về mặt kỹ thuật.Dự án ban đầu đạt tiến triển tích cực. Tuy nhiên, khi độ sâu tăng lên, các vấn đề nghiêm trọng bắt đầu xuất hiện. Nhiệt độ và áp suất cực cao khiến mũi khoan liên tục hỏng hóc. Các nhà khoa học buộc phải đầu tư mạnh vào công nghệ làm mát. Đồng thời, cấu trúc đá ngầm phức tạp khiến mũi khoan thường xuyên bị kẹt, làm chậm tiến độ và giảm hiệu quả.
Dù vậy, giếng khoan vẫn mang lại những phát hiện đáng chú ý. Ở độ sâu gần 9.500 mét, các nhà khoa học phát hiện một lớp quặng giàu kim loại với hàm lượng vàng vượt 10 gram/tấn và tìm thấy lượng lớn kim cương. Tuy nhiên, do nằm ở độ sâu quá lớn, việc khai thác gần như không khả thi. Những phát hiện này chỉ có giá trị khoa học, không mang lại lợi ích kinh tế thực tế.
Theo thời gian, chi phí đầu tư và hiệu quả thu về ngày càng mất cân đối, làm dấy lên hoài nghi về tính khả thi của dự án. Sau khi Liên Xô tan rã năm 1991, nguồn tài trợ bị gián đoạn, buộc Nga phải dừng dự án. Đến năm 2008, công trình chính thức bị bỏ dở. Ngày nay, chỉ còn lại một giếng khoan được bịt kín bằng nắp kim loại gỉ sét, đánh dấu nơi con người từng chạm tới giới hạn sâu nhất của Trái đất.
Giếng siêu sâu Kola vẫn là giếng khoan nhân tạo sâu nhất từng được thực hiện. Công trình này không chỉ là thành tựu kỹ thuật mà còn là biểu tượng cho cuộc cạnh tranh công nghệ khốc liệt giữa hai siêu cường. Lịch sử của nó cho thấy khoa học luôn gắn liền với thách thức, rủi ro và cả tham vọng địa chính trị. Chính những khó khăn và cạnh tranh đó đã thúc đẩy con người không ngừng tiến sâu hơn vào những điều chưa biết. (Sohu)