Liên Xô từng dẫn trước Mỹ về trực thăng tấn công, vậy tại sao lại thua chỉ vì một thứ công nghệ tưởng chừng không liên quan?

Hail the Judge
Hail the Judge
Phản hồi: 0

Hail the Judge

Ta chơi xong không trả tiền, vậy đâu có gọi là bán
Có một giai đoạn, Liên Xô sở hữu chiếc trực thăng tấn công đáng sợ nhất thế giới trong khi Mỹ vẫn đang loay hoay với những phiên bản cải tiến nhỏ giọt. Câu chuyện đó không chỉ là lịch sử quân sự, mà còn là bài học về việc bỏ qua đúng một thứ công nghệ có thể xóa bỏ mọi ưu thế còn lại.

Năm 1965, Bell Helicopter cho bay thử nguyên mẫu Model 209 đầu tiên, sau đó phát triển thành AH-1G Cobra. Đến tháng 6/1967, những chiếc AH-1G đầu tiên được bàn giao cho quân đội Mỹ và lập tức triển khai sang Việt Nam. Trọng lượng cất cánh tối đa chỉ 4,5 tấn, không có khả năng dùng tên lửa chống tăng, AH-1G là bước đầu của một hành trình còn dài.
1779435692800.png

Trong khi đó, Liên Xô nhận lệnh phát triển trực thăng tấn công vào tháng 5/1968. Chỉ hơn một năm sau, ngày 19/9/1969, nguyên mẫu Mi-24 đã hoàn thành chuyến bay tự do đầu tiên. Năm 1972, Mi-24 chính thức được đưa vào biên chế quân đội Liên Xô. Đây không phải là một chiếc trực thăng tấn công thông thường. Nặng tới 12 tấn khi cất cánh tối đa, đạt tốc độ 335 km/h và mang được 2,4 tấn vũ khí, Mi-24 lập kỷ lục tốc độ trực thăng thế giới vào thời điểm đó. Người Afghanistan sau này gọi nó là "Xe tăng của Quỷ", và cái tên đó hoàn toàn xứng đáng.

Trực thăng tấn công đầu tiên của Mỹ có khả năng dùng tên lửa chống tăng, AH-1T, mãi đến cuối thập niên 1970 mới xuất hiện. AH-64 Apache, phiên bản thực sự vượt trội hơn Mi-24, được phát triển khoảng mười năm sau Mi-24 ra đời. Khoảng cách là có thật và không nhỏ.
1779435703915.png

Tại Afghanistan, Mi-24 gần như bất khả chiến bại trong suốt mười năm chiến tranh. Chỉ 112 chiếc bị tổn thất không thể khôi phục. Khi Mỹ cung cấp tên lửa Stinger cho lực lượng kháng chiến, Liên Xô phản ứng ngay bằng thiết bị gây nhiễu và điều chỉnh chiến thuật.

Nhưng ưu thế đó không kéo dài mãi. Liên Xô bắt đầu tụt hậu không phải vì thiết kế trực thăng kém hơn, mà vì họ chậm chân trong công nghệ bán dẫn và điện tử. Tác chiến điện tử, radar tìm kiếm, hệ thống trinh sát, thiết bị gây nhiễu tự vệ và tên lửa chống tăng thế hệ mới đều là những lĩnh vực mà Mỹ dần bỏ xa Liên Xô. Khi AH-64 Apache xuất hiện với hệ thống điện tử tiên tiến, Mi-24 đột nhiên lộ rõ những điểm yếu mà trước đó không ai chú ý.

Một số nhà phân tích sau này nhận định sự suy tàn của Liên Xô bắt đầu từ đây, từ thời điểm cuộc cách mạng công nghệ thông tin vượt qua mà họ không theo kịp.

Câu chuyện này đang được nhắc lại trong bối cảnh cạnh tranh AI giữa Mỹ và Trung Quốc hiện nay. Trung Quốc là một trong hai quốc gia duy nhất sở hữu chuỗi ngành công nghiệp AI tương đối hoàn chỉnh. Nhưng bài học từ Liên Xô cho thấy dẫn đầu về công nghệ nền tảng chưa đủ. Nếu không làm chủ được toàn bộ chuỗi công nghiệp và phát triển có hệ thống, ưu thế ban đầu có thể tan biến nhanh hơn người ta nghĩ.

Lịch sử không lặp lại theo cùng một kịch bản, nhưng thường nhắc đi nhắc lại cùng một bài học: xem nhẹ công nghệ thông tin là sai lầm không thể sửa chữa.
 


Đăng nhập một lần thảo luận tẹt ga
Thành viên mới đăng
http://textlink.linktop.vn/?adslk=aHR0cHM6Ly92bnJldmlldy52bi90aHJlYWRzL2xpZW4teG8tdHVuZy1kYW4tdHJ1b2MtbXktdmUtdHJ1Yy10aGFuZy10YW4tY29uZy12YXktdGFpLXNhby1sYWktdGh1YS1jaGktdmktbW90LXRodS1jb25nLW5naGUtdHVvbmctY2h1bmcta2hvbmctbGllbi1xdWFuLjgzMjU1Lw==
Top