Mẫn Nhi
Admin xinh gái
Trong lịch sử thời Tam Quốc, thắng bại của các thế lực phong kiến không chỉ được quyết định bởi thực lực quân sự mà còn phụ thuộc rất lớn vào tài năng của các mưu sĩ và danh tướng. Người đời thường hay nuối tiếc về những nhân tài kiệt xuất nhưng lại yểu mệnh chết sớm.
Nếu những nhân vật này có thêm thời gian để cống hiến, thế cục tranh giành thiên hạ giữa ba tập đoàn Tào Ngụy, Thục Hán và Đông Ngô chắc chắn sẽ có nhiều biến động lớn, thậm chí lịch sử đã phải viết lại theo một kịch bản hoàn toàn khác.
Người đời thường lưu truyền câu nói "Quách Gia bất tử, Ngọa Long bất xuất", ngụ ý rằng nếu mưu sĩ số một của Tào Tháo không qua đời sớm, Gia Cát Lượng đã không xuất sơn giúp Lưu Bị vì khó lòng đối đầu thắng lợi. Quách Gia được các học giả đánh giá là một trong những mưu sĩ xuất sắc nhất thời Tam Quốc nhờ học vấn tinh thông, mưu lược sâu sắc và khả năng liệu việc như thần.
Các kế sách của Quách Gia luôn táo bạo, thâm hiểm và đạt tỷ lệ thành công tuyệt đối, giúp Tào Tháo giành chiến thắng liên tục. Ngay cả sau khi qua đời, ông vẫn để lại mật kế giúp Tào Tháo diệt trừ Viên Thiệu. Tuy nhiên, giả thuyết cho rằng Quách Gia còn sống sẽ giúp Tào Tháo dễ dàng thống nhất thiên hạ vẫn vấp phải nhiều hoài nghi.
Tào Tháo vốn là người kiêu ngạo và tự phụ, đặc biệt là sau chiến thắng trước Viên Thiệu. Dù bên cạnh ông lúc đó còn có những mưu sĩ xuất sắc khác trong nhóm "Ngũ đại mưu sĩ" như Tuân Úc, Trình Dục, Giả Hủ và Tuân Du can ngăn việc vội vàng Nam tiến, Tào Tháo vẫn hoàn toàn phớt lờ.
Do đó, việc Quách Gia còn sống liệu có thể ngăn cản được quyết định sai lầm dẫn đến thất bại Xích Bích của Tào Tháo hay không vẫn là câu hỏi không thể khẳng định chắc chắn.
Chu Du là danh tướng và khai quốc công thần của Đông Ngô, xuất thân từ gia tộc hiển hách và là một nhân tài văn võ song toàn hiếm có. Không chỉ giỏi điều binh khiển tướng, ông còn am hiểu thi ca, âm nhạc và sở hữu ngoại hình anh tuấn nên được gọi là Chu Lang.
Chiến công hiển hách nhất của Chu Du chính là trận Xích Bích, góp phần trực tiếp định hình nên cục diện chia ba thiên hạ. Là người theo đuổi chính sách cứng rắn đối với cả Tào Tháo lẫn Lưu Bị, Chu Du vốn không mặn mà với việc liên minh với thế lực của Lưu Bị.
Nếu Chu Du không qua đời sớm, ông sẽ là bài toán vô cùng nan giải cho Lưu Bị và có thể ngăn cản việc Tôn Quyền liên minh lâu dài với Thục Hán. Ngược lại, nếu không có tài năng của Chu Du và không lựa chọn liên minh với Lưu Bị, Đông Ngô của Tôn Quyền sẽ đứng trước nguy cơ lớn bị Tào Tháo thôn tính.
Là mưu sĩ hàng đầu của Lưu Bị, Pháp Chính ban đầu phục vụ dưới trướng Lưu Chương trước khi về đầu quân cho nhà Thục. Ông nhanh chóng giành được sự tín nhiệm tuyệt đối từ Lưu Bị nhờ những đóng góp quan trọng trong việc lấy Ích Châu, chiếm Tây Xuyên và đoạt Hán Trung, khiến Tào Tháo cũng phải e dè. Tài năng của Pháp Chính thậm chí được so sánh ngang hàng với Quách Gia của nhà Tào Ngụy.
Tầm ảnh hưởng của Pháp Chính thể hiện rõ nhất qua lời than thở của Gia Cát Lượng sau thất bại thảm hại của Lưu Bị tại trận Di Lăng. Gia Cát Lượng từng khẳng định nếu Pháp Chính còn sống, ông đã có thể ngăn cản Lưu Bị dẫn binh đi đánh Đông Ngô, hoặc ít nhất cũng giúp quân Thục không phải gánh chịu tổn thất nặng nề đến thế. Điều này minh chứng cho địa vị đặc biệt của Pháp Chính trong lòng quân chủ nhà Thục.
Bàng Thống tự Sĩ Nguyên, hiệu Phượng Sồ, là mưu sĩ được Lưu Bị vô cùng tin cậy và được ca tụng có tài năng ngang hàng với Gia Cát Lượng. Danh sĩ Tư Mã Huy từng nhận định chỉ cần có được một trong hai người Ngọa Long hoặc Phượng Sồ thì có thể định đoạt được thiên hạ. Bàng Thống là nhân tố chủ chốt giúp Lưu Bị đoạt lấy Ích Châu từ tay Lưu Chương.
Đáng tiếc thay, khi chưa kịp cống hiến nhiều hơn cho đại nghiệp, Bàng Thống đã tử trận do trúng mai phục của quân Trương Nhiệm tại gò Lạc Phượng ở tuổi 36. Nhiều nhà nghiên cứu lịch sử cho rằng, nếu Bàng Thống không mất sớm, Gia Cát Lượng đã có thể cùng Quan Vũ trấn giữ Kinh Châu. Khi đó, Thục Hán sẽ không để mất địa bàn chiến lược này và cơ hội thống nhất thiên hạ của Lưu Bị sẽ lớn hơn rất nhiều.
Nếu những nhân vật này có thêm thời gian để cống hiến, thế cục tranh giành thiên hạ giữa ba tập đoàn Tào Ngụy, Thục Hán và Đông Ngô chắc chắn sẽ có nhiều biến động lớn, thậm chí lịch sử đã phải viết lại theo một kịch bản hoàn toàn khác.
Quách Gia: Mưu sĩ "trăm trận trăm thắng" của Tào Tháo
Người đời thường lưu truyền câu nói "Quách Gia bất tử, Ngọa Long bất xuất", ngụ ý rằng nếu mưu sĩ số một của Tào Tháo không qua đời sớm, Gia Cát Lượng đã không xuất sơn giúp Lưu Bị vì khó lòng đối đầu thắng lợi. Quách Gia được các học giả đánh giá là một trong những mưu sĩ xuất sắc nhất thời Tam Quốc nhờ học vấn tinh thông, mưu lược sâu sắc và khả năng liệu việc như thần.
Các kế sách của Quách Gia luôn táo bạo, thâm hiểm và đạt tỷ lệ thành công tuyệt đối, giúp Tào Tháo giành chiến thắng liên tục. Ngay cả sau khi qua đời, ông vẫn để lại mật kế giúp Tào Tháo diệt trừ Viên Thiệu. Tuy nhiên, giả thuyết cho rằng Quách Gia còn sống sẽ giúp Tào Tháo dễ dàng thống nhất thiên hạ vẫn vấp phải nhiều hoài nghi.
Tào Tháo vốn là người kiêu ngạo và tự phụ, đặc biệt là sau chiến thắng trước Viên Thiệu. Dù bên cạnh ông lúc đó còn có những mưu sĩ xuất sắc khác trong nhóm "Ngũ đại mưu sĩ" như Tuân Úc, Trình Dục, Giả Hủ và Tuân Du can ngăn việc vội vàng Nam tiến, Tào Tháo vẫn hoàn toàn phớt lờ.
Do đó, việc Quách Gia còn sống liệu có thể ngăn cản được quyết định sai lầm dẫn đến thất bại Xích Bích của Tào Tháo hay không vẫn là câu hỏi không thể khẳng định chắc chắn.
Chu Du: Chỗ dựa vững chắc cho tham vọng của Đông Ngô
Chu Du là danh tướng và khai quốc công thần của Đông Ngô, xuất thân từ gia tộc hiển hách và là một nhân tài văn võ song toàn hiếm có. Không chỉ giỏi điều binh khiển tướng, ông còn am hiểu thi ca, âm nhạc và sở hữu ngoại hình anh tuấn nên được gọi là Chu Lang.
Chiến công hiển hách nhất của Chu Du chính là trận Xích Bích, góp phần trực tiếp định hình nên cục diện chia ba thiên hạ. Là người theo đuổi chính sách cứng rắn đối với cả Tào Tháo lẫn Lưu Bị, Chu Du vốn không mặn mà với việc liên minh với thế lực của Lưu Bị.
Nếu Chu Du không qua đời sớm, ông sẽ là bài toán vô cùng nan giải cho Lưu Bị và có thể ngăn cản việc Tôn Quyền liên minh lâu dài với Thục Hán. Ngược lại, nếu không có tài năng của Chu Du và không lựa chọn liên minh với Lưu Bị, Đông Ngô của Tôn Quyền sẽ đứng trước nguy cơ lớn bị Tào Tháo thôn tính.
Pháp Chính: Điểm tựa tinh thần được Gia Cát Lượng nể trọng
Là mưu sĩ hàng đầu của Lưu Bị, Pháp Chính ban đầu phục vụ dưới trướng Lưu Chương trước khi về đầu quân cho nhà Thục. Ông nhanh chóng giành được sự tín nhiệm tuyệt đối từ Lưu Bị nhờ những đóng góp quan trọng trong việc lấy Ích Châu, chiếm Tây Xuyên và đoạt Hán Trung, khiến Tào Tháo cũng phải e dè. Tài năng của Pháp Chính thậm chí được so sánh ngang hàng với Quách Gia của nhà Tào Ngụy.
Tầm ảnh hưởng của Pháp Chính thể hiện rõ nhất qua lời than thở của Gia Cát Lượng sau thất bại thảm hại của Lưu Bị tại trận Di Lăng. Gia Cát Lượng từng khẳng định nếu Pháp Chính còn sống, ông đã có thể ngăn cản Lưu Bị dẫn binh đi đánh Đông Ngô, hoặc ít nhất cũng giúp quân Thục không phải gánh chịu tổn thất nặng nề đến thế. Điều này minh chứng cho địa vị đặc biệt của Pháp Chính trong lòng quân chủ nhà Thục.
Bàng Thống: Phượng Sồ đoản mệnh tại gò Lạc Phượng
Bàng Thống tự Sĩ Nguyên, hiệu Phượng Sồ, là mưu sĩ được Lưu Bị vô cùng tin cậy và được ca tụng có tài năng ngang hàng với Gia Cát Lượng. Danh sĩ Tư Mã Huy từng nhận định chỉ cần có được một trong hai người Ngọa Long hoặc Phượng Sồ thì có thể định đoạt được thiên hạ. Bàng Thống là nhân tố chủ chốt giúp Lưu Bị đoạt lấy Ích Châu từ tay Lưu Chương.
Đáng tiếc thay, khi chưa kịp cống hiến nhiều hơn cho đại nghiệp, Bàng Thống đã tử trận do trúng mai phục của quân Trương Nhiệm tại gò Lạc Phượng ở tuổi 36. Nhiều nhà nghiên cứu lịch sử cho rằng, nếu Bàng Thống không mất sớm, Gia Cát Lượng đã có thể cùng Quan Vũ trấn giữ Kinh Châu. Khi đó, Thục Hán sẽ không để mất địa bàn chiến lược này và cơ hội thống nhất thiên hạ của Lưu Bị sẽ lớn hơn rất nhiều.